[71514Like] #ZHIHU_ASK"CÓ BẬC SINH THÀNH “CỰC PHẨM” LÀ CẢM GIÁC NHƯ THẾ NÀO?"“Địa ngục nhân gian Muốn hoà hợp nhưng hoà không được Muốn giũ bỏ nhưng

Cùng xem bài viết
[71514Like]
#ZHIHU_ASK”CÓ BẬC SINH THÀNH “CỰC PHẨM” LÀ CẢM GIÁC NHƯ THẾ NÀO?”“Địa ngục nhân gian Muốn hoà hợp nhưng hoà không được Muốn giũ bỏ nhưng được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[71514Like]
#ZHIHU_ASK
“CÓ BẬC SINH THÀNH “CỰC PHẨM” LÀ CẢM GIÁC NHƯ THẾ NÀO?”
“Địa ngục nhân gian
Muốn hoà hợp nhưng hoà không được
Muốn giũ bỏ nhưng giũ không ra “
Bạn xem, bố mẹ như thế này đã đủ buồn nôn hay chưa?
Tôi muốn kể câu chuyện của tôi. Tôi là đứa trẻ sinh non còn kém vài ngày mới đầy 7 tháng. Nghe bác chị của mẹ tôi kể rằng bố tôi cảm thấy đứa con gái như tôi không đáng để đưa vào lồng ấp, tuần đầu tiên khi ra đời xém chút tôi đã chết rồi, thêm vào đó mẹ tôi không đủ sữa vì vậy mà cơ bản là tôi chỉ có thể uống nước cơm mà thôi, vì thế mà thể chất cơ thể tôi từ nhỏ tới lớn đều rất yếu. Theo lời khi mẹ tôi oán thán thì chưa hết ở cữ được bao lâu bà liền mang bầu tiếp, nói chung là mang bầu, rất kì quái phải không nào, bố tôi trả một số tiền lớn để biết được cái thai này là thai nam, sau đó chưa đến 5 tháng thì bố tôi đã để mẹ tôi ở nhà tĩnh dưỡng an thai, nhưng kết quả là sẩy mất.Bà nội tôi mắng mẹ tôi là vô tích sự, đến con trai cũng không giữ được, khiến bố tôi tuyệt hậu.
Một quãng thời gian mẹ tôi muộn phiền tích tụ thành bệnh, cả năm cả tháng khóc đến mức hỏng cả mắt, cái tật này còn ảnh hưởng đến tận bây giờ, nhìn thứ gì cũng mờ mờ ảo ảo. Bà ngoại nói với tôi, khi tôi được 6 tháng, bố mẹ đi ra ngoài làm việc, bà nội ghét bỏ tôi là cháu gái nên không chịu trông tôi, tôi chính là lớn lên bên bà ngoại,mãi đến khi tôi 8 tuổi thì mẹ tôi mới trở lại, bà về ở nhà bà ngoại. Năm tôi 6 tuổi bới do vấn đề hộ khẩu để đi học nên ở nhà ông nội.
Sau đó tôi mới biết, mẹ tôi lại mang bâù rồi. Những năm này đều trong trạng thái chuẩn bị mang thai nhưng không có được thai nam, đi phá 2 lần, cứ thế cố gắng đơị đến khi kiểm tra ra là thai nam. Không bao lâu sau bà sinh ra em trai, sau đó bắt đầu ở cữ thì ở bên nhà bà nội.
Từ đó tôi ở cùng với mẹ, bố tôi làm việc ở bên ngoài không về, tã lót quần áo của em trai đều do tôi giặt, nơi giặt quần áo là ở bên cạnh một hồ chứa nước, tôi rất sợ hãi. Lúc 4, 5 tuổi tôi từng rơi xuống nước khiến tôi rất sợ nước, đã từng tranh cãi với mẹ tôi vài lần, mẹ tôi nói có việc gì phải sợ, lẽ nào có tí việc cỏn con này cũng phải tự tay mẹ làm hay sao. Tan học về nhà tôi phải học nấu nướng, mẹ bèn bế em đứng bên cạnh xem, bà nói là rèn luyện cho tôi, tránh việc khi tôi gả chồng nhà chồng sẽ mắng bà không dạy dỗ tôi cho tốt. Lúc đó tôi vô cùng hận bà, tôi mới có 8 tuổi, tại sao đã nghĩ đến chuyện gả chồng cho tôi.
Sau đó, khi em trai tôi được 2 tuổi, cứ đến cuối tuần mẹ sẽ vứt em cho tôi trông, còn bà thì đi đến quán mạt chược cách đó 2km để đánh bài, hoặc là ngồi buôn chuyện ngày thường với các dì các thím trong thôn, nói chung là không ở nhà, tôi phải vừa trông em vừa nấu cơm cho 3 người. Làm xong liền nhờ người ta tiện đường gọi mẹ tôi về ăn cơm. Theo lời bà thì những thím những dì chơi cùng mẹ đều rất ngưỡng mộ mẹ, bởi vì mẹ daỵ được một đứa con gái tốt, chẳng khác gì một người lớn. Tôi rất thích mẹ nói những lời như thế, bởi lẽ như vậy tôi khiến bà vui vẻ, tôi sẽ không phải chịu đòn roi đánh mắng nữa.
Bây giờ người ta thường nói, trẻ con phải ăn đánh mới có một tuổi thơ hoàn chỉnh. Lúc đó, những lần tôi bị đánh tôi đã không đếm nổi nữa, món ăn nhạt không hợp khẩu vị thì bị bạt tay, làm cơm ít cũng bị đánh, quét nhà lau nhà không sạch cũng bị đánh, lúc tỉnh dậy chăn đệm không gấp theo đúng quy định của mẹ cũng bị đánh, quần áo giặt rồi không thu lại đúng giờ cũng bị đánh, cơm nóng quá không ăn xong cùng lúc với bà cũng bị đánh, em trai nghịch ngợm trèo lên trèo xuống va đầu, dù cho tôi đang làm bài tập không chú ý đến cũng sẽ bị đánh, em trai mọc răng khó chịu, tôi bế em em liền cắn, tôi bèn khóc, em cũng khóc theo, mẹ tôi nghĩ tôi đánh em liền cho tôi bạt tai, bài tập khó quá tôi làm lâu cũng bị đánh. Có một lần, tôi tắm trong nhà tắm, mẹ tôi ở trong bếp đun nước nóng chuẩn bị tắm cho em trai, không chú ý đến em tôi lấy dầu gội ra ăn. Sau đó mẹ tôi ra thấy được vừa tức vừa vội, liền lôi tôi từ nhà tắm ra mà đánh, mắng tôi không trông nom em, nói tôi có ý muốn hại chết em, nói tôi cố ý muốn bà không được sống tử tế. Tôi vừa khóc vừa trốn, bà đẩy tôi khiến đầu tôi đập vào cửa kính, cửa kính rạn thành hình cánh bướm, tôi ngất lịm đi, còn không kịp khóc, sau đó tỉnh lại trên giường, đầu có chút vựng. Lúc đó tôi dè dặt cẩn thận sống bên cạnh mẹ, làm bà vui lòng, lấy lòng em trai. Năm tôi 10 tuổi đã có ý định tự tử, nghĩ muốn nhảy từ một chỗ cao nào đó xuống chết bèn giải thoát, nhưng buồn cười ở chỗ tôi lại nghĩ có khi nào ngã xuống thân thể nát bấy khiến người ta cười nhạo mẹ tôi, nói không chừng mẹ tôi không thèm giữ cả thi thể rồi mang đi cho chó ăn. Điều này khiến tâm lý tôi vô cùng tự ti, hướng nội.
Mẹ tôi nói tôi nợ bà cả đời này, bởi do tôi mà trong một thời gian dài bà không thể ngẩng đầu trước mặt người khác, trước mặt bà nội tôi. Em trai tôi đến là để giải thoát cho bà, tôi phải đối xử tốt với em trai tôi vô điều kiện, câu nói mà bà hay nói nhất chính là cả đời này tôi đừng hòng thoát khỏi tay bà, ngay cả khi gả chồng cũng không ngoại lệ. Từ miệng của mẹ tôi, tôi nghe thấy những lời tàn tệ khó nghe nhất trên đời, những lời bẩn thỉu nhất trên đời. Ngay cả tôi trêu em trai tôi khiến nó vui cũng bị mẹ nói còn nhỏ tuổi mà dâm tiện, dụ dỗ đàn ông, nói tôi sớm muộn gì cũng bị người ta XXOO, có lẽ do khi nhỏ nghe không hiểu, nhìn bà vừa nói vừa cười tôi thậm chí còn cười cùng bà. Lúc đó, tôi cảm giác như mình là một con chó bà nuôi, lúc vui thì trêu một hai câu, lúc bực thì đạp cho vài cái. Khi đó tôi thật sự ngóng trông mình được lớn lên, học cấp 3, học đại học, có thể học nội trú, có thể không cần về nhà nữa. Mặc dù ở nhà tôi phải đối mặt mới tình hình như vậy, nhưng tôi chăm chỉ học tập, thành tích vẫn luôn rất tốt.
Sau này khi em trai 3 tuổi, một hôm mẹ nói phải đưa tôi đi huyện thị học, nói đều là vì tốt cho tôi, nói rằng bà đối xử em trai tôi và tôi đều công bằng như nhau, tôi rất vui, bởi vì rời khỏi thôn, tôi sẽ không cần phải nhóm bếp nấu cơm, không cần đào đất không cần cắt rau heo cũng không cần trồng trọt thu hoạch gì nữa nữa. Sau đó có một ngày bà nội không nhẫn tâm nhìn mẹ đánh tôi liền nói với tôi nhất định phải học hành chăm chỉ, đợi mai sau xuất sắc hơn người có thể rời xa mẹ tôi. Hoá ra bố mẹ tôi đều đã bàn nhau để cho em trai tôi có được giáo dục tốt nhất, trẻ nhà khác 3 tuổi phải đi nhà trẻ, em tôi cũng phải đi, nhưng nhà tôi ở cái thôn xa mười tám dặm đến thị trấn cũng không có nổi nhà trẻ, vì vậy mẹ mới nói phải đi huyện thị.
Sau khi đến huyện thị, bố tôi cầm tiền đi làm ăn nhỏ, mẹ tôi ở nhà đưa em trai đi nhà trẻ. Khi tôi lên lớp 6, bởi do thực tế trình độ giáo dục dưới thôn xã và huyện thị có sự chênh lệch, tôi theo không kịp, trong lớp có sáu mươi người, thành tích của tôi chỉ đứng ở tốp giữa, trong thôn không có tiết daỵ tiếng Anh, sau khi có kết quả thi cuối kì tôi bị phạt một thời gian lâu, buổi tối khi ăn cơm tôi đều thành thật mà rửa nồi xoong bát đĩa, sau đó tôi vẫn bị mẹ nhốt ngoài cửa, lúc đó là nhà thuê, ở tầng ba của một tiểu khu đã cũ, lại là mùa Đông nữa, tôi quỳ ở ngoài cửa vừa lạnh vừa sợ hãi, em trai mới 3 tuổi nhưng học được y sì tính cách của mẹ tôi, mở cửa ra cười nhạo tôi, ánh sáng của tiểu khu không được tốt, những người ở tầng nhà khác quay lại, khi lên xuống cầu thang tiếng bước chân doạ cho tôi phát khóc, cuối cùng cũng có những người ở tầng lầu khác nghe thấy bèn gõ cửa để mẹ tôi mang tôi vào đừng có ảnh hưởng đến người khác, mẹ lôi tôi vào lại là một trận đòn nữa, đánh xong thì để tôi quỳ bên cạnh giường bà, bà nói lãng phí điện lên đèn cũng tắt, tôi sợ hãi chỉ đành bịt miệng mà khóc thầm, bà nói tôi đang trù cho bà chết, lại bật dậy đánh cho thôi trận nữa. Tôi đều nhớ rõ bà dùng cái khoá sắt khoá xe máy mà đánh, mấy ngày sau tôi đều ngại không dám xắn ống tay lên nữa, trên cách tay từng vệt xanh tím quả thực quá ư kinh khủng.
Cái khoá sắt khoá xe máy là dùng dây sắt tạo thành, dùng ống cao su bọc lên, đánh lên người có thể trực tiếp ngừng thở. Đúng là tôi quá sợ rồi, quỳ xuống cầu xin mẹ tôi, xin bà đừng đánh nữa, đau lắm đau lắm, tôi nói tôi đảm bảo lần sau kiểm tra thành tích sẽ lên vài bậc, bà để tôi tự nói xem nếu như nếu không thi được lên thì sao, tôi bèn nói sẽ đuổi ra khỏi nhà. Cuối cùng bà cũng tha cho tôi và đuổi tôi ra ngoài rửa mặt, nói rằng nhìn thấy tôi như vậy bèn buồn nôn, tôi quỳ lâu quá nên nhất thời đứng lên đứng không vững, bà nói tôi không nghe theo lời bà dạy bảo, tiện tay lại bạt cho tôi hai bạt tai, em trai ngồi bên cạnh cười cười, mẹ tôi dỗ dành nó nhanh đi ngủ mai bà đưa nó đi mua quần áo mới.
Lúc đó tôi đều đã quên đi cảm giác đố kị là như thế nào, có lẽ tôi nên ghen ghét với em trai, nhưng trong lòng tôi chỉ có sợ hãi, sợ họ không cần tôi nữa, nói vứt đi bèn vứt đi. Nhà thuê chỉ có hai gian, một gian làm phòng bếp và phòng khách, gian còn lại làm phòng ngủ, gian phòng có hai chiếc giường một to một nhỏ, giường to bố mẹ tôi ngủ, giường nhỏ để em trai ngủ, thực ra chiếc giường nhỏ có thể ngủ được hai người, em trai không đồng ý ngủ cùng tôi, nói mẹ bảo chị bẩn, nói tôi ngủ ngay trên tấm sô pha gỗ, là đồ mà người khác không cần vứt ở bên cạnh thùng rác, mẹ tôi kêu tôi vác về lau rửa sạch, khi tôi mang về bị hàng xóm nhìn thấy, mẹ tôi còn nói do tôi nghịch ngợm ngang bướng cả ngày chỉ thích nhặt nhạnh rác rưởi.
Khi tôi học lớp 4 đã bắt đầu dậy thì rồi, ngực lâm râm đau nhức, tôi nhìn các bạn nữ xung quanh đều mặc áo lót lá, tôi cũng muốn mặc, nhưng không dám mở lời để mẹ tôi mua, tôi từng nói một lần chuyện mình dậy thì, bà mắng tôi dơ dáy tại sao lại có mặt mũi nói chuyện này. Cho mãi đến khi vào cấp hai, mẹ tôi phát hiện tôi cứ cúi lưng gù xuống mới hỏi làm sao, nói làm bà mất mặt, tôi mới nói do ngực đụng vaò áo nhìn không được đẹp mắt, lúc đó mẹ mới mua cho tôi hai chiếc áo lót lá. Bới do thân thể cao lên vì vậy áo ngực luôn trong trạng thái chật, sau đó bục ra mất, tôi không dám nói mẹ mua, liền mặc hai chiếc áo đó hết cấp hai lên cấp ba. Một tối nọ khi tôi tắm xong mặc quần áo ngủ rồi đi làm bài tập, bởi vì bộ quần áo ngủ là loại quần dài áo dài mỏng mỏng, bố tôi đứng sau nhìn tôi giải đề, không biết vô tình hay cố tình, thò tay ra chạm ngực tôi một cái, tôi quay đầu ông vẫn còn đang cười, khiến tôi sợ chết khiếp, tôi khóc chaỵ ra nói cho mẹ, mẹ tôi nói sờ một tí thì đã làm sao , người một nhà thì có sao đâu, khi con còn nhỏ chỗ nào mà bố mẹ chẳng từng nhìn. Từ đó trở đi, mỗi tối làm bài tập tôi đều khoá cửa, nhìn thấy bố tôi chỉ muốn trốn đi.
Mẹ tôi mua cho em trai giày dép quần áo trước giờ tôi đều không dám nhìn chính diện lần nào, bởi lẽ sẽ bị áp cho cái danh ghen tị, mẹ tôi thường xuyên nói tôi nói oan cho bà trọng nam khinh nữ, tôi bị đánh biết bao lần, mỗi lần những cô những gì khác nói vui rằng mẹ tôi chỉ thương em trai tôi, không mua quần áo cho tôi, tôi đều nghiêm chỉnh thoải mái mà nói, em trai là con trai lớn nhanh nên cần mặc cho vừa người, tôi là chị nên cần làm gương, không so bì ăn mặc, thành tích học tập tốt mới là quan trọng nhất, sau đó thành tích học tập của tôi tốt lên rồi, các cô các dì đều khen tôi học tập vừa giỏi lại vừa cần mẫn ngoan ngoãn, mỗi lúc như vậy, tôi thậm chí còn được mẹ khen ngợi, lúc đó tôi rất vui. Nhưng chỉ có trời mới biết lúc tôi nói những lời này trong lòng khó chịu đến nhường nào, tôi cũng muốn có quần áo mới, mỗi năm khi gần Tết đến quần áo mới cũng là bà nội bà ngoại mua cho, mẹ tôi duy nhất có một lần mua chính là giày thể thao thiếu size ở tiệm giày đang giảm giá. Nhưng dù tôi có nói như vậy, nhưng sau lưng mẹ tôi vẫn nói tôi là đồ giả dôí, rõ ràng là ghen tị gần chết nói mẹ tôi phân biệt đối xử. Vậy tôi còn có cách nào nữa đâu, trong lòng tôi có nghĩ như thế, tôi có thể nói với mẹ tôi rằng tôi cũng muốn hay không, như vậy khác gì tự đi tìm chết.
Một năm xảy ra dịch SARS hoặc là sốt virus, nhà nhà đều chuẩn bị nhiệt kế thuỷ ngân, lúc đó em trai tôi chừng 5, 6 tuổi. Nó nghịch ngợm làm vỡ nhiệt kế, nhưng làm như không có việc gì để về chỗ cũ. Có một tối nọ mẹ kêu tôi đi lấy, tôi thấy hỏng rồi bèn nói với mẹ, mẹ mắng tôi vừa ăn cướp lại vừa la làng, đánh tôi rất tàn nhẫn, tôi không chịu nổi liên tục không nhận, mẹ tôi bèn bảo để bố tôi về cho tôi một trận. Sau đó khi bố tôi về, có lẽ mẹ tôi quên mất không nói với ông. Tôi nhân cơ hội nói với em trai tôi, chị có thể gánh tội cho em một lần, nhưng không thể gánh cho em một đời được, nếu như em có chút lương tâm thì nhanh đi thừa nhận lỗi lầm đi. Cách một ngày hôm sau, em trai tôi chủ động nói với mẹ tôi là chính nó làm vỡ nhiệt kế, nó sợ sẽ bị đánh giống như chị nên không dám nói. Mẹ tôi tiện thể còn hỏi em trai có phải tôi đe doạ nó hay không, nó nói không phải. Tôi còn nghĩ rằng mẹ sẽ xin lỗi tôi, dù sao cũng đã đánh mắng lâu như vậy cuối cùng mới phát hiện đổ oan cho tôi, nhưng mẹ tôi nói, bà là mẹ tôi, cho dù đổ oan cho tôi thì tôi cũng phải nhận, trên đời này bố mẹ không sai, có sai thì cũng là đúng. Tôi chỉ cười khổ trong lòng, khép nép mà nghe.
Sau đó tôi lên cấp ba, em trai tôi lên cấp một, nhà tôi mua nhà, gần căn nhà thuê hồi trước, một căn hai phòng có phòng làm việc, bố tôi để một chiếc giường gấp trong thư phòng để tôi ngủ, mặc dù không được như em trai có một tủ quần áo cố định, nhưng tôi chuẩn bị một thùng các tông sạch sẽ, cho dù thế nào thì tôi cũng có một căn phòng thuộc về riêng mình rồi, trong huyện thị điều kiện tốt hơn ở thôn một chút, trường cấp ba tốt nhất chính là ở huyện thị, thành tích của tôi hơi tốt một chút nên học ở trường này, được phân đến lớp chọn.
Từ khi bắt đầu đến huyện thị, có dù mưa hay nắng tôi đều đạp xe đến trường. Đối diện với khu nhà tôi là điểm xe bus, có đi qua trường tôi, nhưng mẹ tôi không cho phép tôi đi xe bus, do dù mưa to cũng là tự đi đến trường, mưa nhỏ thì đạp xe đi. Mẹ tôi còn nói những đứa đi xe bus toàn là những học sinh hay so bì không có tinh thần tiến lên. Trường cấp một của em trai cũng nằm trên con đường hằng ngày tôi đi học, mỗi ngày bố tôi đều đưa nó đi học, lúc đó tôi vô cùng ghen tị nhưng không dám nói ra.
Năm 16 tuổi tôi mới có lần kinh nguyệt đầu tiên, đau bụng vô cùng khốn khổ, sắc mặt tái nhợt chân tay nhũn ra, ra vừa nhiều lại thường xuyên là màu đen, tôi không hiểu bởi lẽ giáo viên tiết tâm sinh lý cũng ngại không nói, để chúng tôi tự học. Tôi sợ quá rồi bèn nói cho mẹ tôi chuyện này, mẹ mắng tôi dồn dập nói tôi đang gỉa vờ gỉa vịt, nói người con gái nào chẳng từng trải qua chuyện này, còn chưa đau bằng đau đẻ đâu, nói tôi cố chiụ đi. Sau đó lần thứ 2, lần thứ 3 tôi đau đến mức ngất đi, mẹ tôi thấy tình huống nghiêm trọng , để bố tôi cõng đi bệnh viện, mẹ nói không có mặt mũi nào đưa tôi đi, nói tôi làm mẹ mất mặt, bác sĩ hỏi tình hình của tôi, trước mặt bố tôi cũng ngại ngùng, tôi nói do kinh nguyệt đến bụng rất đau, bác sĩ nói chú ý giữ ấm, đừng ăn đồ sống đồ lạnh rồi kê cho mấy thang thuốc bắc. Về nhà tôi tự sắc thuốc cho mình, mẹ tôi đứng bên lại bắt đầu chửi mắng, nói nhà tôi tại sao lại có đứa bệnh tật rơi từ đâu tới, nói tôi toàn ăn vặt. Tự vấn lương tâm mà nói, trên người tôi không có tiêu một đồng tiền nào, bà còn keo kiệt rất ít khi mua hoa quả về nhà, năm 16 tuổi, tôi cao 1m65 nặng 40kg, thường ngày việc nhà đều nhà đều là do tôi làm, ngoài thời gian đi học, những việc quét nhà giặt quần áo dọn nhà vệ sinh cơm nước đều do tôi làm, làm không tốt bị đánh mắng là cơm bữa. Khi tôi đau bụng kinh, dùng nước ấm rửa chén bát cũng bị ăn mắng , nói tôi giả vờ, nói tôi lãng phí ga dầu, có làm sao mà không dùng nước lạnh được, bà nói lúc bà có kinh nguyệt còn có thể xuống đồng ruộng làm việc được, nói người bây giờ sống trong điều kiện tốt không có năng lực chống chịu được như bà.
Khi tôi học lớp 10, tiệm nhỏ trong nhà kinh doanh tốt lên, mẹ tôi làm thu ngân tính tiền, tiền lẻ tiện tay quăng đâu đó, một ngày tan học về nhà nấu cơm mang ra tiệm, tôi thấy không khí rất nghiêm trọng , tôi hỏi mẹ tôi làm sao vậy , mẹ tôi tự nghĩ xem bản thân mình đã làm gì rồi, thừa nhận đi thì vẫn còn cơ hội sống. Mặc dù tôi nghĩ đi nghĩ lại cũng không biết mình sai ở đâu nhưng trong lòng cũng vô cùng sợ hãi. Đợi bố tôi về, mẹ tôi nói với bố tiệm mất mấy chục tệ, nói luôn là do tôi lấy, đồng thời dùng phương pháp loại trừ chuyên nghiệp, bà nói không thể là bố tôi hoặc bà lấy được, em trai mới có mấy tuổi cũng không thể lấy, chắc chắn là do tôi lấy. Bố tôi nghe tôi ăn trộm tiền, không nghe giải thích liền bắt tôi quỳ ở ngoài cửa tiệm, lúc đó tôi đã 16 tuổi rồi, sự xấu hổ bùng nổ, nói bản thân không có lấy, sống chết không chịu quỳ. Bố tôi dùng dây thừng trói tay tôi tính cột tôi vào cái cây trước cửa tiệm, tôi chính là vừa quỳ vừa bị bố tôi lôi ra ngoài, tôi liền khóc, người người qua lại đều đang cười nhạo tôi, có người còn hỏi tôi có phải con nhóc này tay chân không sạch sẽ trộm tiền bị đánh hay không. Rất nhiều người nói đáng đời bị đánh, nói nhỏ trộm tiền lớn trộm người, bố tôi nghe thấy vừa tức vừa vội liền bạt cho tôi mấy bạt tai, mặt cũng sưng thũng lên. Đột nhiên tôi nhìn thấy em trai mặt mày lấm lét, tôi liền hét vào mặt bố tôi nói bố có dám khám balo túi quần của nó hay không. Ông nói khám thì khám để cho tôi hiểu rằng bị đánh cũng không oan uổng. Kết quả em trai liền hoảng hốt, vừa mở balo của nó kết quả là thấy còn ít tiền lẻ trong đó. Tôi không nhịn nổi nữa bèn khóc to lên, mấy dì tiệm bên cạnh nhìn không được nữa đến kéo tôi đứng dậy, tôi vẫn khóc đứt gan đứt ruột, vừa khóc vừa nói tại sao chỉ cần là làm sai đều là lỗi do tôi sai. Mẹ tôi không còn mặt mũi nữa nói tôi đánh thì cũng đánh rồi tôi muốn như thế nào, hay là còn muốn mẹ tôi quỳ xuống cho tôi nữa. Tôi vừa khóc vừa chạy về nhà, bố tôi lôi em trai ra đánh, mẹ tôi đau lòng nhưng không có cách nào. Khi về nhà liền trút cơn giận lên tôi, nói tôi không dạy dỗ em, nhìn thấy em học thói xấu cũng không nhắc nhở. Tôi chỉ đành nói lần sau con sẽ chú ý, lúc đó tôi đã hoàn toàn thất vọng về cái nhà này rồi.
Bởi vì cấp ba phải học lớp tự học buổi tối, cơm trưa đều ăn ở nhà ăn của trường, bởi vì buổi sáng ra khỏi ra từ sớm không kịp ăn cơm. Lúc đầu tiên bố tôi mỗi tuần cho tôi 20 tệ, tôi tiêu hết thì xin bố, bố tôi nói tôi chỉ biết tiêu tiền thôi, nói tôi tự liệt kê xem đã ăn những thứ gì. TôI phải đi học, không chịu được đói, liền cố lấy dũng khí nói với bố, bánh bao trắng hai tệ một chiếc, sữa đậu 1 tệ một cốc, quẩy 1 tệ rưỡi một cái, bún ở trường cũng là 5 tệ một bát 7 tệ hai bát, một phần cơm rang cũng phải 6 đến 7 tệ. Mỗi tuần từ thứ 2 đến thứ 7 tôi đều đi học, bảy bữa sáng thêm sáu bữa tối, 20 tệ căn bản là không đủ, bố tôi lúc đó mới đổi thành 3 ngày cho 20 tệ, một tuần cho tôi 40 tệ, nhưng vẫn nói mỗi lần tiêu gì tôi phải ghi chép rõ ràng. Thực ra số tiền đó còn chẳng bằng mấy bao thuốc mà bố hút. Nhưng trong lòng tôi hiểu rõ, sinh ra trong ra đình như vậy, được sống đã là tốt rồi, những mong muốn khác, chỉ có thể dựa vào tương lại tự mình kiếm tiền mà thực hiện. Cả quãng thời gian cấp ba, tôi không có mấy người bạn, cũng không có bạn thân, cũng không có ai muốn chơi cùng tôi, tôi cũng không tình nguyện chơi cùng họ. Bởi lẽ trên người tôi không có mấy đồng tiền, các bạn thích mời bạn bè ăn uống vặt gì đó, mặc dù không đáng mấy đồng, nhưng đến mấy đồng như vậy tôi cũng không có.
Sau đó tôi thi đại học thất bại, chỉ cao hơn mức sàn tuyến hai vài điểm, bố tôi kêu tôi ôn lại một năm để thi trường top 1, nói chỉ có trường top 1 mới có thế rạng danh, mẹ tôi thì bảo tôi đừng học nữa, nói con nhà những ai những ai chỉ cần tốt nghiệp cấp ba xong là đi làm rồi, bây giờ cũng mỗi tháng vài nghìn vài vạn đấy thôi. Lần đầu tiên tôi cãi lời mẹ, nói cuộc đời tôi tôi tự mình làm chủ, đi học vẫn là vốn liếng, nếu không thì tại sao kết quả học tập của em trai không tốt lại phải đi học thêm. Mặc dù bị đánh một trận tàn nhẫn, nhưng tôi cũng thành công nhập học được ở trường đại học công loại hai ở một thành phố thuộc tỉnh khác, học phí không cao, nhưng cũng đi học rồi. Lần đầu tiên bố tôi đề nghị mua đồ cho tôi, mua cho tôi một chiếc điện thoại 700 tệ, màu hồng, nho nhỏ. Đến bây giờ tôi vẫn giữ nó.
Lúc nhập học đại học, một mình tôi đi, lúc chuẩn bị hành lý, mẹ tôi nói lần này tôi chắc vui lắm cuối cùng có thể thoát khỏi bà rồi, nói tôi là đồ vô ơn, là con chó nuôi không được. Tôi nhớ lúc đó rời khỏi nhà đầu cũng không ngoảnh lại, cảm giác như được giải thoát. Đến trường, trước hết tôi gọi điện báo bình an cho bố, liền bắt đầu chuẩn bị báo danh cũng như ở kí túc, giấy nộp tiền là một chị năm hai giúp đỡ, thật sự vô cùng cảm ơn chị ấy. Ngày thứ hai bắt đầu học quân sự, buổi sáng bắt đầu lúc 7 rưỡi, trưa nghỉ một tiếng, buổi chiều đứng giữa trời nắng cũng phải học đến 6 rưỡi. Bởi vì không hợp khí hậu, và quả thực học quân sự cũng khá mệt mỏi, tối hôm đó tôi bị ốm, cả người đều mệt rũ, tôi vừa nằm xuống nghỉ không đến nửa tiếng mẹ tôi bèn gọi điện đến, vừa mắng vừa răn dạy tôi hơn một tiếng đồng hồ, nói tôi giờ rời khỏi nhà rồi tại sao hôm nay không gọi điên thoại về nhà, nói tôi giờ cánh cứng cáp rồi liền không nghe lời dạy bảo của mẹ nữa, nói tôi sẽ không được chết tử tế ở bên ngoài, nói đủ những lời tàn độc quái thai. Tối ngày thứ 3 vẫn là như vậy, cứ đến giờ đó, mẹ tôi nhất định gọi điện đến chửi mắng.
Cho đến ngày thứ 4, có lẽ vì tôi không còn ở bên cạnh bà ta, bà ta đánh không được, lần đầu tiên tôi không nghe điện thoại của bà ta,đi ngủ luôn rồi. Hôm sau thức dậy, điện thoại có mấy chục cuộc gọi nhỡ, của mẹ là nhiều nhất, còn có của bố, của ông bà ngoại, thậm chí bà nội tôi cũng gọi đến. Tôi lúc đó trong lòng hoảng hốt, nghĩ rằng trong nhà xảy ra chuyện gì, liền gọi lại cho bà nội và bà ngoại. Hoá ra đều là mẹ tôi bảo họ gọi, bà ta nói tôi không nghe lời đối nghịch với bà ta, cố ý không nghe điện thoại để bà ta khó chịu, nói với bà ngoại là tôi chết ở bên ngoài không biết chỗ nào nhặt xác, khiến bà ngoại sợ hãi gọi tôi mấy cuộc liên tiếp. Sau đó tôi gọi điện cho em trai. Dù nó còn nhỏ những cũng có điện thoại riêng rồi. Em trai nói, cả ngày mẹ ở nhà đều chửi mắng, nói không nên để tôi đi học, nói con gái không cần học nhiều làm gì, nói nên giữ ở nhà trông nhà, tôi đi rồi việc nhà không có ai làm, nói bà gả chồng đến cái nhà này là chịu khổ chịu nhục, cả ngày đều trù ếm tôi chết không tử tế. Sau đó bà ta cũng không gọi cho tôi lần nào nữa, noí để tôi tự sinh tự diệt, sẽ có một ngày tôi phải quỳ xuống cầu xin bà ta.
Lúc tôi lên đại học là năm 2011, vật giá thời đó vẫn rẻ hơn bây giờ. Lúc tôi đi nhập học bố tôi cho tôi 600 tệ nói là tiền sinh hoạt 1 tháng. Ông nói năm 2008, chị họ đi học đại học phí sinh hoạt mỗi tháng là 600 tệ. Ông bảo tôi dùng thẻ bưu điện của trường, nói sau này mỗi tháng sẽ gửi tiền vào thẻ, nói tôi tiêu hết thì bảo với ông.Một tháng sau, vào một ngày, tôi tiết kiệm lại tiết kiệm trên người cũng chỉ còn 50 tệ, tôi gọi điện thoại cho bố xin tiền sinh hoạt, ông nói không phải mới cho tiền tôi hay sao, sao giờ lại đòi nữa, nói tôi chỉ khi cần đến tiền mới gọi điện về. Tôi nói nhập học bố cho con 600 tệ, bây giờ đã cách ba mấy ngày rồi, con không cố được nữa. Tôi vừa khóc vừa nói, rất uất ức, bố tôi vừa mắng vừa bảo mai sẽ gửi tiền rồi cúp điện thoại. Sau đó hai ba ngày tôi đi rút tiền, trong thẻ không có đồng nào. Tôi vô cùng đau lòng, tôi biết mẹ tôi ngăn bố tôi gửi tiền cho tôi nữa, bà ta ép tôi phải dập đầu nhận tội, tốt nhất là liếm tay bà ta mới vừa lòng. Nhiều năm như vậy, tôi không muốn sống ti tiện nữa, sống như thể không có danh dự tôn nghiêm, quá mệt rồi.
Tôi không gọi hỏi bố tiền sinh hoạt, lúc đó cũng không biết lấy can đảm ở đâu ra. Tôi lấy mấy chục đồng ra mua một lọ Lao gan ma, mỗi ngày chỉ ăn hai cái bánh bao trắng. Bánh bao trắng ở nhà ăn của trường 5 hào một chiếc, có điều nhỏ một tí, những lúc khác thì uống nước. Bụng đói cảm giác đúng là không dễ chịu, đặc biệt là lúc đi học, bụng cứ kêu ầm ĩ. Tôi nhờ một chị, chị giúp tôi làm thêm ở một hàng ăn trưa hoặc chiều thời gian không phải đi học dài một chút thì ship đồ ăn quanh trường, hai ngày cuối tuần thì làm ở trong cửa hàng.Ba ngày đầu hàng ăn chỉ bao ăn ba bữa không có tiền công. Sau đó đi ship đồ thì mỗi suất sẽ là 1 tệ. Ngày cuối tuần đi một ngày là 80 tệ. Lúc đó mỗi tháng hình như tôi kiếm được tầm 500, 600 tệ. Mặc dù mệt, nhưng tôi không cần chịu đói nữa. Một tuần sau, hình như là thứ 7, bố chủ động gọi điện cho tôi, đầu tiên là hỏi số thẻ ngân hàng của tôi. Mặc dù tôi đã nhắn tin cho ông rồi, ông hỏi như vậy chẳng qua là tìm lý do mà thôi. Tôi nói con đã nhắn rồi, bố nói được rồi sau đó cúp điện thoại. Mẹ tôi ở bên cạnh, tôi nghe thấy rõ ràng có tiếng của bà ta, tôi cả một tuần không gọi điện về đòi tiền, chính là tôi vẫn còn tiền, nói chắc chắn là tôi muốn lừa tiền của họ thôi. Nói với tình hình này một tháng tôi cũng chả tiêu hết 600 tệ. Tôi gửi số thẻ ngân hàng cho bố tôi sau đó gọi điện đến, lúc đó trong lòng có chút tức giận, nói sau này hai người tự xem xét xem bao giờ con tiêu hết tiền thì gửi, bố mẹ kiếm tiền vất vả quá rồi, mỗi tháng con gọi điện xin tiền sinh hoạt đều phát ngại. Bố tôi không nói sao, mẹ tôi giật lấy điện thoại nói mày cái đồ hút máu người mà cũng khách sáo, nói con cái nhà khác đã sớm đi làm gách vác gia đình rồi, vất vả kiếm tiền nuôi mày ăn học còn chưa vừa ý, lại còn chê ít à, mày cút về đây tao có đánh cho mày chết đi sống lại hay không. Sau đó là những lời lẽ bẩn thỉu không thể miêu tả hết được. Cho đến bây giờ, đời này tôi không sợ nhất chính là nghe người khác chửi bởi, cũng không sợ tổn thương lòng tự trọng, những người khác mắng nhiếc tôi, tôi chưa từng để ý, tôi vô cùng trấn tĩnh, những đau đớn mà bố mẹ đem đến vĩnh viễn đau hơn lời mắng nhiếc của người khác nhiều, đến bố mẹ tôi còn đối xử với tôi như thế, còn cái gì đáng sợ nữa. Sau đó bố tôi chuyển cho tôi 650 tệ. Nghe em trai tôi nói, vì chuyện này mẹ và bố cãi nhau rất lâu, nói không nên chuyển tiền cho tôi.
Bốn tháng của học kì đầu năm nhất, tôi chưa từng về nhà một lần, bới vì khoảng cách xa, bố tôi nói tiền xe hai chiều quá đắt, không cho tôi về, trong đó bố chuyển cho tôi hai lần sinh hoạt phí, đèu là 650 tệ. Tôi không xin ông lần nào. Tôi chưa từng nghe bố mẹ nói ăn uống cẩn thận đừng để bản thân đói, mỗi lần gọi điện về nhà nghe thấy nhiều nhất chính là những lời mắng nhiếc khó nghe nói tiết kiệm tiền. Thực ra điều kiện trong nhà không khó khăn, tiền lãi mỗi tháng cũng hơn một vạn, nhưng họ không muốn tôi tiêu tiền bừa bãi, hoặc có thể nói, tôi không xứng để tiêu số tiền đó. Kết thúc kì thi cuối kỳ đến kỳ nghỉ Đông, mẹ tôi kêu em trai gọi điện cho tôi, nói tôi đi xa về phải mua chút quà mới là lễ phép. Lúc đó đi làm thêm ở hàng ăn có chút tiền, nhưng ở trường các kì thi đều phải tiêu đến tiền, phí đăng ký các kì thi ở trường đại học thật đắt đỏ, có những kì thi rõ ràng có thể tự đăng kí, nhưng trường bắt chúng tôi thông qua trường mới đăng kí rồi thu tiền. Cho nên tôi chẳng còn mấy đồng trong người, tôi còn phải lên kế hoạch cho kì sau, không dám tiêu lung tung. Nếu như không phải vì lý do này, tiền còn lại cũng chẳng còn bao nhiêu, đến ăn còn không đủ, tiền đâu ra mà mua cái này cái kia? Cho nên tôi chỉ mua quà cho ông bà nội ngoại, một ít đặc sản phù hợp với để người già ăn .
Theo lẽ thường tình, con gái ba bốn tháng mới về bố mẹ phải vui mừng. Nhưng vì tôi không mua quà cho bố mẹ, lại ăn đánh rồi. Mẹ tôi để tôi quỳ ở phòng khách nhận tội, từ khi nhập học đến giờ, nợ mới nợ cũ tính liền một thể. Nói đến lúc kích động lên rồi liền đánh, dùng tay đánh chán thì dùng đến giá phơi quần áo đánh, tôi quỳ đó, không dám trốn tránh, cũng không dám khóc thành tiếng. Bà ta đem những lời tôi chưa từng nói, những chuyên tôi chưa từng làm đổ hết lên đầu tôi. Bà ta nói đến một lần khi nghe điện thoại của bà ta giữa chừng tôi cúp điện thoaị, tôi nói điện thoại hết pin rồi bà ta không tin, chắc chắn là tôi cố tình như vậy. Tôi nói tôi sạc điện thoại ngay cho bà ta, bà ta nói không phải, tôi không gọi lại. Bà ta nói với bố tôi là tôi không muốn cho bà ta sống yên ổn, muốn bà ta tức chết, bố tôi tức lên đạp cho tôi một cái, đạp vào xương đòn, một lúc sau liền sưng lên. Mặc dù tôi mặc áo bông, như giá phơi bằng sợi thép, trên người từng vệt từng vệt sưng thũng nổi lên. Lúc đó thậm chí tôi đã muốn báo cảnh sát, nhưng cảm giác không có tác dụng, cảnh sát nhất định sẽ tin bố mẹ tôi, họ tuỳ tiện nói một lý do nào đó, như trộm tiền, đánh nhau, yêu đương nhăng nhít, những lời như thế tôi đã nghe quen rồi. Cùng lắm thì cảnh sát bảo họ đánh nhẹ tay một chút, nói không chừng tôi lại bị giam lại.
Cả kì nghỉ đó, tôi ở nhà chính là một con ở hèn mọn, giặt đồ nấu cơm rửa bát lau nhà, đạp xe đưa em trai đi học thêm. Tôi mong ngóng nhất là học kì mới, ngày đó đến, tôi thực sự được giải thoát khỏi địa ngục. Cả thời kì học đại học, tôi không dám ốm một lần, không dám đi ăn uống với bạn bè, không dám ăn đồ ăn bạn bè mời. Bởi tôi trả không được, một thời gian tôi bị mắc chứng lo âu. May mà ông trời cũng thương xót, cho tôi những chị em cùng kí túc vô cùng tốt, vừa hiểu tôi vừa giúp đỡ hướng dẫn tôi, cho đến bây giờ mỗi người một nơi nhưng chúng tôi vẫn giữ liên lạc. Bố tôi từng hỏi có yêu đương gì không, tôi nói quan trọng là học hành và công việc. Sau này mới biết bố nghe nhiều người nói nữ sinh đại học rất nhiều người yêu đương sống thử rồi có bầu, ông sợ tôi làm ông mất mặt. Thực ra không phải tôi không muốn yêu đương, nhưng tôi sợ hãi, sợ không tìm được một người thật lòng thật dạ, càng sợ tìm được người thật lòng, tôi chắc chắn cũng không muốn để anh bước vào một gia đình như gia đình tôi. Cả thời đại học, đi học, làm thêm, học tập, ôn thi, tất cả đã lấp đầy cuộc sống của tôi. Mối liên hệ duy nhất với gia đình chỉ là những cuộc điện thoại nghe mắng chửi, hoặc là một tháng, một tháng rưỡi bố gửi đến 650 tệ, hoặc là những kì nghỉ về nhà tiếp tục làm con ở. Sau đó tốt nghiệp đại học về thị xã ở quê tìm việc, học tập, đi làm, thuê nhà, chuyển nhà điều gì cũng tự làm một mình, ngoài bạn cùng ktx, trong nhà không có một ai hỏi tôi có mệt không, ốm bệnh cũng không có ai chăm sóc. Có mấy lần sốt nghiêm trọng tưởng mình sắp chết nhưng cuối cùng cũng kiên trì được, có thiếu tiền thì cũng không ngĩ đến, cũng không dám xin tiền nhà, gắng sức mà chống đỡ. Nghĩ đến thời thơ ấu, tôi chỉ nghĩ những khó khăn này có là gì, ít nhất cũng giữ được tính mạng, cuộc sống của tôi vẫn còn dài.
Đi làm chưa được một tháng, bố tôi liên tục hỏi bao giờ tôi mới lấy chồng. Nhưng đến bạn trai tôi còn không có. Hiếm có dịp mẹ gọi cho tôi một cuộc điện thoại, hoá ra là gọi tôi về xem mắt. Tôi nói công việc bận rộn lại chưa ổn định, đợi một thời gian nữa rồi nói sau. Bà ta liền ở nhà đi đến đâu cũng khóc lóc tố khổ, nói mình mệnh khổ, khó khăn nuôi được đứa con gái thì không nghe lời, thậm chí còn gấp đến mức nói tôi ở nhà làm những chuyện đáng khinh không dám về nhà. Sau đó không bao lâu có một người con trai theo đuổi tôi, làn da có chút đen, không cao lắm, cao ngang chừng tôi đi, nhưng tính tình ôn hoà, lớn hơn tôi 2 tuổi, làm giám đốc ở một ngân hàng nào đó, điều kiện gia đình cũng khá, bố mẹ làm buôn bán vật liệu xây dựng, là con một, từ đời ông nội đã mua nhà ở thành phố rồi. Tôi quen anh trong buổi tụ họp bạn bè cuối tuần. Tôi nói với anh thử quen nhau xem, tuỳ duyên số, một thời gian sau thì nói với bố mẹ, mới đưa ảnh cho họ xem sao, họ chê anh vừa thấp vừa đen, nói bạn trai con nhà hàng xóm đẹp trai như diễn viên điện ảnh, người khác đều ngưỡng mộ. Bố mẹ kiên quyết không đồng ý cho chúng tôi bên nhau, nói nhìn mặt mũi là đã không ra gì rồi, sau đó không cho tôi giải thích một lời bèn vứt lại một câu, nếu như tôi không nghe họ thì sẽ cắt đứt quan hệ.
Lúc đó tôi với người con trai kia cũng chỉ mới bắt đầu, tôi cũng không muốn kéo dài thời gian liền tìm lý do nói với anh rằng tôi muốn tìm người cùng quê, người con trai kia cũng rất tôn trọng tôi, gặp gỡ vui vẻ chia tay yên bình sau này vẫn là bạn. Khi tôi tưởng chuyện đã xong rồi thì một ngày mẹ hỏi tôi, gia đình người kia làm gì, là người ở đâu. Sau khi nghe trôi nói mẹ tôi bỗng kích động, bảo tôi sao không nói sớm, nói tôi bao giờ đưa anh về nhà chơi. Tôi nói bố mẹ không cho phép nên chúng tôi đã chia tay lâu rồi. Mẹ tôi nói bởi vì tôi không nói rõ tình hình của người ta. Tôi nói thì bà cũng đâu cho tôi cơ hội nói rõ cơ chứ. Mẹ tôi bèn kêu tôi đi xin người con trai đó, nói lời ngon tiếng ngọt, xem có vãn hồi được không, nói gia đình điều kiện tốt như thế không thể bỏ lỡ được, nói sau này tôi không thể nào gặp được cơ hội tốt như thế nữa. Để đối phó với bà, tôi chỉ nói để con thử xem.
Chớp mắt đã đến Tết, tôi trở về nhà, gửi bố mẹ lì xì mỗi người 1000 tệ, em trai thì lì xì 500 tệ. Tôi mới đi làm chưa được bao lâu, lúc thực tập thì không có lương, đi làm chính thức lương cũng không cao. Cho nên không dành dụm được nhiều, lại còn phải trả tiền nhà, rồi ăn uống. Mẹ tôi nhận lì xì trực tiếp nói sao ít thế, con nhà người khác còn đưa thẳng tiền cho bố mẹ giữ hộ. Bố tôi nói, cũng được mà, nuôi lớn thế này, cuối cùng cũng có tí lãi. Tôi đúng là cạn lời. Sau đó mẹ tôi liền quấn lấy tôi hỏi người con trai kia thế nào rồi, gào thét kêu tôi gọi điện thoại cho người ta trước mặt bà mời anh đến chơi. Tôi nói hiện giờ vẫn chưa phải lúc, mẹ tôi bèn bắt đầu đe doạ, cuối cùng bà ta cướp lấy điện thoại của tôi gọi luôn cho anh, ngăn cản cũng không được. Người con trai đó rất lịch sự, nói có việc nên không đến được, bà ta liền trực tiếp ngắt điện thoại, ngoa ngoắt mắng đã cho thể diện rồi còn làm bà ta mất mặt. Sau đó mấy ngày tôi mới biết, mẹ tôi đi đến đâu cũng kể rằng tôi đã câu được bạn trai nhà giàu, nói anh cái gì cũng nhất nhất nghe theo tôi. Lần này bà ta mất mặt, liền đổ trách nhiệm lên đâù tôi, nói tôi không xử lý tốt nên khiến bà ta mất mặt. Mẹ tôi liên tục thúc giục tôi liên lạc với anh, tôi nghĩ cũng chẳng có việc gì, đúng lúc giải thích cho anh cuộc điện thoai kì cục của mẹ tôi, kết qủa là người con trai kia liên lạc lại với tôi trước, nói rằng anh đã có bạn gái rồi, cuối năm sau sẽ kết hôn, mời tôi có rảnh thì đến chung vui cùng. Tôi nói với mẹ người ta đi lấy vợ rồi, lú đó mẹ tôi mới buông tha không nói nữa. Một đêm tôi tỉnh dậy đi vệ sinh, nghe thấy bố mẹ đang nhẹ giọng bàn bạc, mới nghe được họ chính miệng nói hy vọng tôi sẽ gả được tốt, như thế sẽ có thể đòi được nhiều tiền sính lễ để cho em trai cưới vợ mua nhà đẹp. Tôi đã không tự tìm được tử tế thì để họ sắp sếp mấy người có tiền đến xem mắt, sau này em trai tôi học đại học tôi chiụ trách nhiệm gánh vác học phí, phí sinh hoạt cho nó. Bán con gái để nuôi con trai. Chắc đây là lợi ích lớn nhất mà cuộc đời này tôi có thể cho họ rồi chăng? Những ngày tháng sau đó, họ liên tiếp thúc giục tôi đi xem mắt, cũng sắp xếp gặp mặt, tôi đều rất phối hợp, tôi nghĩ không cần trái ý họ vì chuyện này. Các loại rau hư táo thối tôi đều gặp hết qua một lượt, thậm chí mới gặp lần đầu đã gạ gẫm đi khách sạn hay sống thử. Nhưng đều không có kết quả gì. Họ mắng rồi, làm ầm ĩ rồi, thậm chí có một lần còn lặn lội đến tận cơ quan của tôi làm ầm ĩ lên, nói khắp nơi rằng tôi làm họ mất mặt, nói tôi học hành vài năm liền không cần bố mẹ nữa, ở cửa công ty ra tay đánh tôi, đồng nghiệp công ty báo cảnh sát, sau đó tôi mất công việc không dễ dàng gì mới có được. Tôi liền chuyển nhà, đổi công việc đổi số điện thoại, gọi điện cho bà nội bà ngoại cũng là dùng số điện thoại công cộng mà gọi. Bà ngoại nói với tôi, mẹ tôi không liên lạc được với tôi liền ở nhà phí báng nói tôi chạy theo tên đàn ông vớ vẩn nào đó rồi, nói tôi hút chích ở bên ngoài nên đã bị bắt giam vv…. Tôi đã không coi đó là gì nữa, tuỳ bà ta muốn nói gì thì nói. Một năm qua đi, đến Tết tôi dùng điện thoại công cộng trước cửa siêu thị gọi điện cho bố. Vừa mở lời, ông liền mắng tôi, tôi chỉ nói tôi làm việc ở bên ngoài không quay về, nói họ giữ gìn sức khoẻ. Bố tôi tức quá liền cúp điện thoại luôn.
Nói về mẹ tôi đi, mẹ tôi là một người tính cách hết sức cổ quái, rất háo thắng, nhiều khuyết điểm, thích so bì, so sánh bản thân so sánh chồng, so sánh con cái, khinh thường người khác, thích nịnh nọt, tâng bốc quyền thế, không chịu thua thiệt, đại khái luôn thích chọc ngoáy vào nỗi khổ của người khác, thích chiếm lợi của người, làm hộ người khác cái gì đặc biệt suy nghĩ xem có thu được báo đáp không, cãi nhau thì trong miệng phun ra các loại từ ngữ bẩn thỉu, thường xuyên vì cái miệng của mình mà làm việc tốt cũng không được người ta ưa, vì thế mà về nhà trút giận, giọng nói to đến mức lầu trên lầu dưới đều nghe thấy. Cãi nhau với bố vài lần còn lôi nhau ra cục dân chính đòi ly hôn, ở nhà thì đánh nhau vài lần. Ở nhà thường là bố tôi nghe lời mẹ, bà ta thích nhất là nhắc đến những công lao ở cái nhà này, liều mạng sinh được con trai, lại vất vả trằn trọc nuôi hai con khôn lớn. Còn vô cùng thích kể khổ mọi nơi. Trong nhà tôi có chuyện to chuyện bé gì hàng xóm láng giềng đều biết hết. Mẹ tôi với các cậu các dì bên ngoài đều cạch mặt nhau, cãi lộn thậm chí đánh nhau, còn với mấy chú thím bên nội thì cũng tương tự. Thậm chí Tết đến họ hàng không qua lại với nhau, chỉ có sinh nhật bà nội bà ngoại họ mới tụ tập rồi nói vài câu. Mẹ tôi luôn nói họ không phải với bà ta, không hiểu được sự tính toán cẩn thận của mẹ tôi. Tôi lấy một ví dụ. Trước đây khi quan hệ còn tốt, một lần họ hàng đến nhà chơi, mẹ tôi bổ dưa hấu mời mọi người ăn, nói thời tiết nóng nực ăn dưa giải nhiệt. Vốn dĩ anh chị em vui vẻ là chuyện tốt biết bao. Nhưng tiếp sau đó mẹ tôi nói một câu làm phật lòng tất cả mọi người, bà ta vừa cười vưà nói “ Ăn nhanh đi nhé, đám mấy người là quỷ đói đầu thai, tránh cho tí nữa lại nói tôi đối xử không ra gì với mấy người, đến chỗ tôi chơi mà tôi còn tiếc không bổ dưa cho mấy người ăn.” Mấy cô dì chú bác mặt đều biến thành màu đen, mẹ tôi còn nghĩ mình rất hài hước, nghĩ rằng chuyện bà ta nói rất buồn cười. Sau đó vài lần như thế, mọi người đều không muốn đến nhà tôi chơi nữa. Có vài lần tôi muốn nhắc nhở mẹ tôi, nói cho bà ta làm thế là không đúng đâu. Nhưng ngược lại bà ta lại đề cao bản thân, có lý thì sẽ không tha cho người khác, mà đuối lý thì cũng phải tranh cho bằng được. Hiện giờ qua lại nói chuyện với bà ta chỉ còn mấy dì cùng làm ăn chung, bởi vì quan hệ lợi ích nên không hề có sự thay đổi.
Cho đến giờ, tôi đã rời nhà ba năm không quay về lần nào, những thương tổn mà bố mẹ đem đến khiến tôi không còn nhà để về nữa. Tôi sống một mình trong căn phòng cho thuê, mặc dù cô đơn, nhưng thân thể tôi tự do. Một thời gian dài, tôi đều thức giấc từ trong ác mộng, mơ thấy bố dùng dao xẻo thịt tôi, mơ thấy mẹ dìm đầu định làm tôi ngộp chết, mơ thấy từng bạt tai, từng cái tát xuống khuôn mặt, mơ thấy họ đạp lên tôi, mơ thấy em trai uống máu tôi.Nhiều lần choàng tỉnh từ ác mộng tôi đều bật khóc. Nhưng từ khi tôi viết từng chữ này xuống, tôi đã thử dần dần quên đi những thứ đó, dù sao thì cũng không thể quay lại quá khứ thay đổi những gì đã trải qua, nhưng tôi sẽ mãi không thể tha thứ cho họ, mãi mãi không thể.
————-
Phunulamdep Việt Nam: Phunulamdep Việt Nam “( ͡° ͜ʖ ͡°)”
Fanpage: Phunulamdep Việt Nam
Link bài viết : https://www.zhihu.com/question/33319361/answer/735600598
Dịch bởi : CÁ SIÊU NHƯN


Hãy chia sẻ bài viết
[71514Like]
#ZHIHU_ASK”CÓ BẬC SINH THÀNH “CỰC PHẨM” LÀ CẢM GIÁC NHƯ THẾ NÀO?”“Địa ngục nhân gian Muốn hoà hợp nhưng hoà không được Muốn giũ bỏ nhưng , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/433098567554857