[42000 likes] Yêu sớm bị phụ huynh phát hiện thế nào? (Phần 1) —————– Group Weibo Việt Nam: Fanpage Weibo Việt Nam: Người dịc

Cùng xem bài viết [42000 likes] Yêu sớm bị phụ huynh phát hiện thế nào?
(Phần 1)
—————–
Group Phunulamdep Việt Nam:
Fanpage Phunulamdep Việt Nam:
Người dịc được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[42000 likes] Yêu sớm bị phụ huynh phát hiện thế nào?
(Phần 1)
—————–
Group Phunulamdep Việt Nam: https://www.facebook.com/groups/weibovn/?ref=share

Fanpage Phunulamdep Việt Nam: https://www.facebook.com/weibovietnam/

Người dịch: Bán Nguyệt (vì bài dài nên mình chia làm 2 phần nhé!!!)

—————————
Bị bắt gặp trong nhà vệ sinh của nhà bạn trai!!!

Mẹ của anh ấy là giáo viên dạy toán tiểu học của tôi, còn mẹ tôi là giáo viên dạy hoá cấp 3. Lúc rảnh không có việc gì thì bố của chúng tôi cùng một vài người bạn nữa sẽ gặp nhau, cùng nhau chơi bóng rổ hoặc có khi sẽ làm vài ván mạt chược. À đúng rồi, nhà của chúng tôi ở hai toà nhà đối diện nhau. Nói đến đây thì chắc các cô sẽ nghĩ rằng chúng tôi là thanh mai trúc mã nhưng mà không phải. Bọn tôi ghét nhau vcl, chỉ có bố mẹ hai bên tình như huynh đệ, năm đó suýt nữa thì lập hôn ước từ bé cho chúng tôi rồi .

Được rồi, câu chuyện bắt đầu rồi đây.

Trước năm lớp 11, tôi luôn xem anh ấy là em trai tôi. Không còn cách nào khác, anh ấy dậy thì muộn :'<<< thấp hơn tôi. Trước kia khi tôi học tiểu học, tôi được nuôi thả ở quê. Khi về thành phố thì có "con bé" nó còn nữ tính hơn tôi. Anh ấy trắng hơn tôi rất nhiều, làn da mềm mại trắng trắng thơm thơm giống con gái lắm. Anh ấy có một vài điểm giống mẹ . À mẹ anh ấy xinh lắm. Tôi vẫn nhớ cô ấy giống như tiên nữ vậy, còn xinh đẹp hơn tiên nữ ấy chứ nên vẻ đẹp của anh ấy thiên về nữ tính nhiều hơn. Hơn nữa từ nhỏ anh ấy đã trầm lặng ít nói, không giống tôi suốt ngày hihi haha. Các cô xem đi nhiều điểm bất đồng như vậy, đổi lại là tôi trước năm lớp 10, tôi căn bản không nghĩ đến cùng anh ấy có mối liên hệ gì cho đến ngày đó.

Bởi vì năm lớp 11 trường chúng tôi tổ chức lớp tự học buổi tối, 9 giờ tối mỗi ngày mới tan học. Sau một hồi thương lượng giữa mẹ tôi và mẹ anh ấy, mẹ tôi nói sau này muốn anh ấy cùng tôi về nhà, các mẹ không có thời gian vì mỗi tối về nhà còn phải chuẩn bị giáo án. Được rồi, ngài nói thế nào thì là thế đấy đi . Thế là từ đó trở đi, mỗi ngày anh ấy đều cùng tôi về nhà. Lúc đó khi đi cùng anh ấy tôi cảm thấy là lạ, vì anh ấy thấp hơn tôi màaa, đi cùng nhau làm tôi cảm thấy tôi là người khổng lồ vậy :'<<< (lúc đó tôi cao 168, anh ấy đứng đến vai tôi -.-). Vì vậy, cứ như vậy vài ngày, tôi liền cảm thấy phiền chán vãi chưởng. Thật sự là nghĩ không ra trong đầu mẹ tôi nghĩ cái gì nữa, "em trai" vừa thấp vừa gầy lại còn muốn bảo vệ tôi, phải là tôi bảo vệ anh ấy mới phải. Hơn nữa, cả đường anh ấy đều không nói chuyện, đúng giờ là đứng ở cửa lớp đợi tôi về cùng. Chưa đến một tuần sau đó, tin đồn về chúng tôi xuất hiện. Nực cười, thật là nực cười, đây quả thật là một sự sỉ nhục đối với tôi. Anh ấy vẫn là bộ dáng nghiêm túc, vẫn là cái kiểu không liên quan đến mình đó. Sau đó, phần hay của câu chuyện bắt đầu rồi.

Dự báo thời tiết nói hôm đó sẽ có tuyết, nhưng tôi ngồi hàng thứ ba cạnh cửa sổ trông ngóng cả một ngày mà vẫn không thấy tuyết. Đến khi lên lớp tự học buổi tối thì cuối cùng cũng có tuyết rơi. Tôi vẫn còn nhớ, trong những lần nói chuyện hiếm hoi của tôi và anh ấy thì anh ấy nói anh ấy thích tuyết. Có tuyết trong tên của anh ấy (ngụ ý về tuyết), hơn nữa ngày anh ấy sinh ra lại đúng ngày tuyết rơi (con người cũng lạnh băng băng như tuyết vậy -.-). Trong lòng tôi nghĩ, trên đường về tối nay có khi nào anh ấy sẽ nói nhiều thêm vài câu không. Thậm chí, tôi cũng đã nghĩ thông rồi, nếu tâm tình anh ấy không tồi thì chúng tôi có thể sẽ vừa đi vừa chơi ném tuyết. Tôi thậm chí còn vẽ ra được biểu cảm của anh ấy khi tôi ném một quả cầu tuyết vào cổ của anh ấy rồi cơ, nhất định sẽ rất vui cho mà xem, hahahahaha. Còn chưa đến giờ tan học, tôi đã cất xong sách vở, chuông hết tiết vừa reo tôi là người đầu tiên chạy ra ngoài. Tôi đứng ngoài cửa lớp đợi anh ấy. Thật là xui, hôm đó lớp anh ấy dạy quá giờ. Cuối cùng cũng đợi được anh ấy ra ngoài. Phần kịch tính đến rồi đây. Chỉ nhìn thấy anh ấy mở cửa từ phòng học đi ra, tôi liền bị một chàng trai cao ráo nào đó kéo đi. Nội tâm mị: ?!?!?!

Chàng trai cao ráo kia đột nhiên tỏ tình làm tôi lập tức ngây người. Sau khi anh ấy nghe được một nửa câu nói kia thì nhìn tôi vài giây rồi xách balo lên vai quay đầu đi. Tôi …. Hôm đó là tuyết đầu mùa, tuyết rơi không lớn lắm. Tôi đánh giá quá cao ông trời rồi. Tuyết rơi như vậy căn bản không chơi ném tuyết được -.- . Tôi từ chối lời tỏ tình của chàng trai cao ráo kia. Sau đó một mình tôi về nhà. Từ ngày đó trở đi, lúc tan học tôi không nhìn thấy anh ấy nữa. Anh ấy hoặc là đi sớm, hoặc là về muộn 10 phút. Dù sao tôi cũng không nhìn thấy anh ấy nữa, thậm chí tôi còn cố ý hỏi mẹ tôi có phải anh ấy chuyển trường rồi không.

Khoảng thời gian 1 năm, tôi chỉ nhìn thấy anh ấy 3 lần. Lần đầu tiên là khi anh ấy đại diện lớp lên phát biểu trong lễ chào cờ, ở bên dưới khi nghe anh ấy đọc “Chào thầy cô và các bạn, em là XXX khối 12 lớp 17…..” tôi có chút lơ mơ, hình như anh ấy vỡ giọng rồi.

Lần thứ 2 là khi cuối kì anh ấy lên nhận giải thưởng học sinh ba tốt. Truyền thống nhận giải thưởng của trường chúng tôi là phải chụp ảnh, có lợi thế về chiều cao nên lớp chúng tôi xếp phía trước. Tôi nhìn anh ấy đứng giữa mọi người, ơ, anh ấy còn cười nữa kìa. Ừm, … Cười lên có vẻ đẹp trai đấy…

Lần thứ 3 là trong phòng làm việc của giáo viên. Nói là phòng làm việc của giáo viên nhưng thật ra khi đó “bà dì” của tôi đến mà tôi lại không mang theo cái kia nên chạy đi hỏi mượn mẹ tôi. Tôi có chút không được tự nhiên khi mẹ lấy từ trong ngăn kéo bỏ vào túi áo tôi. Vừa mới đứng lên thì nghe thấy tiếng nói của anh ấy “Cô ơi, cô tìm em ạ?” m thanh cách tôi có vẻ gần, lại do hành vi của tôi có chút giống đang làm việc xấu nên tôi bị doạ đến mức suýt chút nữa thì ngồi vào lòng mẹ tôi :'<<< sau đó là một màn vô cùng buồn cười. Vì để bảo vệ chút tự tôn còn lại của tôi, tôi mỉm cười ngồi trong lòng mẹ. Theo phép lịch sự anh ấy gật đầu với mẹ, rồi nhìn thoáng qua tôi, khoé miệng nâng lên, cmn nội tâm tôi .... Aaaaa!!!!! Sau ngày hôm đó, bằng một điều thần kỳ nào đấy, chúng tôi đã làm hoà rồi?! Dù sao thì sau khi kết thúc buổi tự học, anh ấy lại đứng ngoài cửa lớp đợi tôi cùng về.

Bởi vì ban ngày tôi ngồi trong lòng mẹ tôi nhìn anh ấy nên không phát hiện ra anh ấy đã cao lên rồi, cao hơn tôi luôn chứ. Để giảm bớt sự bối rối này, tôi đã tạo ra một bầu không khí quỷ dị. Tôi vỗ nhẹ đầu anh ấy, cố ý dùng giọng điệu hài hước nói: “Aida, em trai nhỏ, một năm không gặp mà đã cao hơn không ít nhỉ ~~~” ai nhờ anh ấy đột nhiên quay lại, vẻ mặt rất là nghiêm túc: “Ai là em trai nhỏ của em, hả?” Ôi mẹ ơi, em trai nhỏ của năm đó cao lên rồi, giọng nói cũng trầm hơn rồi, quyến rũ quá điiiiiii >< á không đúng, tôi đang nghĩ cái gì thế, vững tâm vững tâm lạiiii. Tôi lùi vài bước, anh ấy thấy tôi bị doạ sợ bèn thu lại cử chỉ quyến rũ của mình, à không đúng, thu lại động tác vừa nãy. Trên đường về nhà, chúng tôi nói với nhau vài câu, túm cái quần lại là so với năm ngoái thì bầu không khí bây giờ tốt hơn rất nhiều. Lớp 12 áp lực vốn dĩ rất lớn, mỗi ngày sau đó tôi đều muốn mau tan học để có thể về cùng với anh ấy.

Tình bạn của chúng tôi thay đổi từ ngày hôm đó. Tôi với các chị em của tôi ở trong phòng nước lấy nước, bên ngoài có một ban công nhỏ. Anh ấy và bạn bè của anh ấy ở đó chém gió.

“Rdy (tên anh ấy), mày thật sự không thích yjw (tên tôi) sao? Nếu mày không thích thì tao tán cô ấy nhá?”

“Mày thử tán cô ấy xem?”

“Ấy, lúc trước mày đâu nói thế này, cô ấy không phải em gái mày à?”

“Ngày trước phải, bây giờ không phải, mày có ý kiến gì?”

“Ấy ấy ấy ~~~ vậy tại sao không tỏ tình đi? Còn định giấu đến khi nào? Mày mà không được thì tao theo đuổi đó ~~~”

“Cút đi”

” Ây da ây da, jy (một anh em khác của anh ấy) mày xem rdy tức rồi kìaaaaa ~~~”

Sau khi một đoàn người rời đi, tôi ở trong phòng nước, ngây người nhìn mình trong gương. Các chị em tốt ở bên cạnh nhìn tôi với biểu tình chuẩn bị hóng chuyện, muốn tôi nói rõ cho họ. Một bên kéo đồng phục của tôi, một bên lắc lắc, tôi bị ép buộc nên mới nói: “Tao cái gì cũng không biết áaa!!!”

Trên đường về nhà tối hôm đó, đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ, hai chúng đi dưới ánh đèn đường dưới khu nhà của tôi, anh ấy đột nhiên quay người, tôi ngẩng đầu lên thì bị khuôn mặt tái xanh của anh ấy do ánh đèn chiếu vào doạ sợ tới mức tim đập thình thịch. Tôi còn chưa hồi phục tinh thần lại, anh ấy liền nói 1 câu: “Anh thích em!”, tôi còn chưa nghĩ xong sẽ đáp lại như thế nào, anh ấy nói tiếp: “Nhưng anh cảm thấy lớp 12 thì không thể phân tâm nên vốn dĩ anh muốn đi xong đại học mới tỏ tình.” Tôi xin thề là từ khi tôi quen anh ấy, đây là câu nói dài nhất mà anh ấy nói. Trong đầu tôi lúc bây giờ toàn nghĩ tới những lời mà anh ấy vs bạn bè nói ban sáng. Dám thề là do anh ấy sợ người ta giành mất cơ hội đó hahahaha. Tiếp theo, tôi nói 1 câu: “Không sao, em đợi anh.” Tôi . . .

Áaaaaaa!!!!!!!!! Nói xong câu đó thì tôi hối cmn hận rồi, đợi cmn! Không sao cái con khỉiii!!!! Aaaa, tôi thật sự là ….. Khi chúng tôi đang trong bầu không khí gượng gạo, có 1 cái xe chạy về phía chúng tôi bóp còi ý muốn chúng tôi tránh đường. Bởi vì cũng đã hơn 9 giờ tối rồi, trời tối lại ít người, ánh sáng đột ngội và tiếng còi trong đêm đen yên tĩnh làm tôi sợ hốt cả hền. Tôi lập tức dựa vào người anh ấy, sau khi chiếu đèn vào chúng tôi thì cái xe đó đi mất. Tự nhiên tôi có cảm giác bị bắt quả tang khi làm việc xấu. Đợi chờ đến khi cái xe đó đi tôi vội vàng nói tạm biệt rồi luống cuống lên nhà. Cái bầu không khí quỷ dị này…. Haizzz…

Lòng hiểu không tuyên (trong lòng biết rõ nhưng không nói ra), sau ngày hôm đó chúng tôi không ai nhắc đến chuyện này. Chỉ là giữa chúng tôi phát sinh một biến hoá nho nhỏ. Chính là anh ấy nói nhiều hơn trước, tôi biết làm bộ làm tịch hơn trước, à không, tôi trở nên dịu dàng hơn trước. Trên thực tế trong lòng chúng tôi hiểu rõ đối phương là gì của mình nhưng không vạch trần đối phương. Cái bầu không khí quỷ dị này kéo dài thêm một thời gian thì kết thúc. Bởi vì lớp 12 quá mệt, tôi đã mệt cả một ngày, không muốn lại tiếp tục giả vờ thục nữ trước mặt anh ấy nữa. Anh ấy cũng không muốn trêu chọc tôi, chúng tôi lại trở về cách chung sống thoải mái như trước đây.

9/6, ngày thứ 2 sau khi kì thi kết thúc, đã quen với lịch làm việc và nghỉ ngơi thường ngày, vốn dĩ đã nghĩ xong sau khi kì thi kết thúc sẽ ngủ một giấc đã đời. Nhưng 7 giờ sáng thì không ngủ được nữa. Tôi lướt điện thoại trong nhàm chán, vì năm lớp 12, phần lớn thời gian điện thoại của tôi bị mẹ thu mất. Bây giờ đột nhiên được cầm điện thoại trong tay mà không biết chơi cái gì. Tôi lên QQ tìm anh ấy, không nghĩ rằng anh ấy đang online. Nói chuyện chưa được vài câu, anh ấy gửi một câu: 'Bây giờ đã thi xong rồi.”

Tôi: “Đúng vậy, nhưng ngủ nướng có chút không quen, ngủ không được :'<<<"

Anh ấy: “Chúng ta đã nói rõ với nhau rồi.”

Tôi: “Ế? Cái gì cơ?”

Anh ấy: “Em đồng ý rồi, còn nói em đợi anh nữa.”

Tôi: “Ơ? Em đồng ý cái gì? Anh nói rõ một chút!!!” (Tôi chắc chắn là tôi không nhớ được chuyện này, đã quẳng lên chín tầng mây rồi)

Anh ấy: “……….”

Tôi: “!!!!!!!!!” (Cuối cùng cũng nhớ ra rồiiiiiiii)

Anh ấy: “Em nhớ ra rồi!”

Tôi: “Ừ”

Anh ấy: “Ừ cái gì mà ừ?”

Tôi: “Đồng ý lời anh đã nói đó ><"

Anh ấy: ” Vậy thì chúng mình thành rồi?”

Tôi: “Ờ!”

Anh ấy: “Anh yêu em!!!”

Tôi tôi tôi tôi ….. Tôi thấy dòng tin nhắn này, suýt chút nữa thì ném điện thoại đi rồi. Áaaaaaa anh ấy ngọt quáaaaaa >< làm sao bây giờ!!!! Tôi muốn đi gặp anh ấy quáaaaaaaaa ><

( Còn nữa)

———————

Nguồn: https://www.zhihu.com/answer/990975646


Hãy chia sẻ bài viết [42000 likes] Yêu sớm bị phụ huynh phát hiện thế nào?
(Phần 1)
—————–
Group Phunulamdep Việt Nam:
Fanpage Phunulamdep Việt Nam:
Người dịc, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/645650179633027