[33,584 likes] Trong đời này, chuyện kinh tởm nhất mà bạn gặp phải là gì?____________Group: Weibo Việt Nam "( ͡° ͜ʖ ͡°)"Fanpage: Weibo Việt NamDịch b

Cùng xem bài viết [33,584 likes] Trong đời này, chuyện kinh tởm nhất mà bạn gặp phải là gì?____________Group: Phunulamdep Việt Nam “( ͡° ͜ʖ ͡°)”Fanpage: Phunulamdep Việt NamDịch b được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[33,584 likes] Trong đời này, chuyện kinh tởm nhất mà bạn gặp phải là gì?
____________
Group: Phunulamdep Việt Nam “( ͡° ͜ʖ ͡°)”
Fanpage: Phunulamdep Việt Nam
Dịch bởi: Đàm Kiều Ly
___________
Kinh tởm, thật CMN tởm lợm, đã 20 năm trôi qua mà đến tận bây giờ nhớ lại, sự kinh tởm ấy vẫn ám ảnh trong đầu tôi.
Hồi tiểu học, lớp chúng tôi có một bạn nữ nhà vô cùng nghèo, có thể nói là nghèo nhất lớp, mà bạn biết rồi đó, ngày đó mọi người vốn dĩ đã chẳng dư dả gì. Làn da nhỏ đen sạm, khiến ai cũng nghĩ rằng nhỏ đã vượt biên qua đây từ Châu Phi. Nhỏ có một bộ tóc dài mượt đen nháy nhưng luôn trộn lẫn với cái mùi lạ lạ tạo cảm giác bức bối cho người xung quanh. Thường thì nhỏ sẽ mặc bộ quần áo đồng phục của trường trong vòng nửa học kỳ, có lúc tôi cũng tự hỏi có chăng rằng nhỏ có hai bộ đồng phục khác nhau, một bộ khác là nhà trường phát vào năm ngoái nhỉ?
Lớp trưởng Hoa ngồi trước tôi một bàn từng tiết lộ rằng nhỏ không có mẹ, bà đã mất từ lúc nhỏ còn bé xíu, nghe xong cảm thấy cô bạn này thực sự là một người đáng thương; Lại có người nói nhỏ được một ông già “yêu rượu như mạng” nhặt được trên đường về nhà, cũng không có mẹ. Đấy là do người ngồi gần tôi, bạn học Thảo nhà có mở cây xăng nói lại. Nghe xong cũng cảm thấy nhỏ thực sự là người đáng thương.
Có điều tôi đúng là chưa bao giờ nhìn thấy mẹ nhỏ, ngay cả lúc họp phụ huynh người cha lúc say lúc tỉnh kia của nhỏ cũng hiếm khi mà xuất hiện.
Học kỳ mới vừa bắt đầu, lớp chúng tôi cũng có chủ nhiệm mới, là giáo viên dạy toán. Khai giảng được gần 2 tuần, tôi được phân đến ngồi cạnh nhỏ, lúc đó tôi vẫn luôn nghĩ rằng là do chủ nhiệm muốn cố ý chỉnh tôi. Hơn 20 năm trôi qua, tôi đã dùng đến trí tuệ của người trưởng thành để giải thích chuyện ngày đó. Đúng vậy, là bà ta cố ý chỉnh tôi!
Nhớ lại ngày ấy, sau tiết thể dục bà ta luôn đay nghiến tôi trên đầu toàn mùi mồ hôi, có lần còn đứng trước mặt mọi người bắt tôi đến nhà vệ sinh gội đầu dưới vòi rửa tay, tôi vậy mà lại có thể nghe lời bà ta đi đến nhà vệ sinh. May mắn khi ấy là mùa hè, nên không bị cảm.
Hai người kỳ lạ chúng tôi cứ thế mà ngồi cạnh nhau, tính ra cũng được 4 năm. Có một lần, ngồi rất gần nhỏ, liền tỉ mỉ quan sát, phải công nhận nhỏ thực sự đã vượt biên qua từ Châu Phi!
Nhỏ học hành dốt nhất lớp, thế nhưng lần nào cũng chăm chỉ làm bài tập. Có lần người đứng trong top 5 lớp tôi cũng phải copy bài của nhỏ, thế nên mới xảy ra câu chuyện cậu ta một bên thì chép lia lịa, một bên thì giúp nhỏ sửa bài. Nhỏ ở dơ, thế nhưng mỗi lần phải vệ sinh lớp học thì luôn có mặt nhỏ, bởi vì những đứa mà không muốn dọp dẹp đều đùn đẩy cho nhỏ. Không phải là giúp, mà là lớp phó lao động ra lệnh. Dọn không sạch cậu ta sẽ mách với giáo viên. Mỗi lần, nhỏ luôn khóc lóc hỏi tại sao lại là mình, nhưng cũng chỉ khóc vậy thôi, vẫn phải đi dọn sạch lớp học.
Nhỏ nghèo thật, nhưng trước giờ chưa bao giờ lấy đồ gì của lớp. Ánh mắt của nhỏ vô cùng trong sáng.
Rồi đến một ngày, chiếc băng đô xinh đẹp của lớp trưởng Hoa bỗng dưng mất tích!
Lúc đó là tiết thứ nhất, giờ thể dục. Sau khi mọi người hoàn thành xong bài tập khởi động liền tự do tự tại làm việc của mình. Nhỏ vẫn hệt như ngày thường, cô độc trở về chỗ ngồi trong lớp, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Sau khi hết tiết, mọi người quay lại lớp học. Tôi vẫn như xưa, đầu đầy mồ hôi. Có điều bây giờ tôi đã chẳng ngại ngùng vì đống mồ hôi trên đầu, bởi vì tôi có thể đổ sang mùi là do người nhỏ mà!
Chính khoảnh khắc ấy, lớp trưởng Hoa bỗng hét to: “Băng đô của mình đâu rồi, là ai đã lấy mấy chiếc băng đô mà mẹ mình mua từ hồi đi du lịch Thượng Hải chứ?”
Lớp trưởng ngồi khóc thút tha thút thít, nhưng chẳng có ai nói chiếc băng đô ở đâu. Đến tiết của chủ nhiệm lớp, thấy cô học trò cứ khóc mãi, ngay đến việc đứng lên chào bà ta mà cũng không làm. Bà ta bèn hỏi đã xảy ra chuyện gì, là ai đã bắt nạt cô lớp trưởng đứng nhất lớp này, xem người giáo viên luôn coi học sinh là con như bà ta sau này làm sao có thể quản được học sinh?
Chủ nhiệm đem chuyện hỏi tỉ mỉ một lượt. Chuyện là lớp trưởng đã để chiếc băng đô của cô ta lên trên bàn, sau tiết thể dục thì không tìm thấy nó nữa, đó là chiếc băng đô mẹ cô ta đi du lịch mua về. Rất đắt, cũng rất đẹp.
“Ai đã lấy thì ngay lập tức mang trả lại cho tôi, bình thường thì học hành chẳng tử tế gì, ấy vậy mà lại thành thạo loại việc đầu trộm đuôi cướp này thế nhỉ? Là bố mẹ các em đã dạy các em sao? Tôi nói luôn, nếu hôm nay chủ động nhận tội, tôi sẽ không truy cứu. Nếu để tôi tra ra, trực tiếp đuổi học! Ăn trộm mà còn đòi học tập, đồ đạc trên phố không phải càng tốt, càng quý giá hơn sao? ĐI ĐẾN ĐÓ MÀ TRỘM ĐI!” Chủ nhiệm lớp liếc mắt, nghiến chặt răng quát lớn.
Sau đó cả lớp bắt đầu đổ hết đồ đạc trong cặp lên trên bàn. Chủ nhiệm lớp đi kiểm tra từng người, vừa đi vừa nói: “Nếu có ai nhìn thấy người ăn trộm mà còn che giấu, tra ra được, lập tức đuổi học. Ai khai báo, sẽ được thưởng một quyển sổ và một chiếc bút bi.”
Trong lúc mọi người đầy băn khoăn cúi đầu hồi tưởng, bạn học Thảo nhà có mở cây xăng nói rằng, giờ thể dục cậu ta nhìn thấy bạn cùng bàn tôi ở trong lớp, có lẽ nhỏ chính là thủ phạm.
Chúng tôi quay đầu sang nhìn nhỏ, người nhỏ bỗng hơi run rẩy, khóe môi mấp máy. Đứng trước mặt nhỏ không xa, bạn học Thảo nói: “Tớ không nói gì hết”. Lúc nhỏ mở miệng ra, chúng tôi nhìn thấy những tơ nước đang tạo thành hình bong bóng, đôi mắt to của nhỏ ầng ậng nước.
Chủ nhiệm lớp bỏ qua bốn, năm hàng người, tiến thẳng đến trước chúng tôi. Bà ta lấy tay che mũi và miệng. Tôi biết, mùi mồ hôi trên người tôi lại khiến bà ta ghét bỏ rồi.
“Đổ hết đồ trong cặp em ra cho tôi, bỏ ngay cả đồ trong ngăn bàn ra đây, đổ tất cả lên sàn”. Chủ nhiệm lớp chỉ tay vào nhỏ nói.
Nhỏ cuối cùng cũng bật khóc, hất mạnh đồ trên mặt và ngăn bàn xuống mặt đất. Lúc ấy tôi thấy rằng biểu cảm của nhỏ thật lạ lẫm, nhìn thật đáng sợ. Đó là biểu cảm mà mà tôi chưa nhìn thấy bao giờ từ nhỏ. Hiện tại cuối cũng cũng có thể tìm được một từ thích hợp để diễn tả ra rồi, là “PHẪN NỘ”.
Chủ nhiệm lớp vẫn dùng tay che miệng, bà ta lấy chân giúp nhỏ phân đống đồ hỗn loạn trên mặt đất. Sách để ra một bên, đồ dùng học tập để sang một bên. Mấy thứ đồ chơi linh tinh thì đặt ở giữa. Phân loại xong thì bà ta khom nửa người xuống tìm kiếm thứ gì đó.
“Cô biến xuống phía cuối lớp!” chủ nhiệm lớp ra lệnh cho nhỏ. Sau đó liền bảo tôi đứng ra xa, lại khom lưng nhìn vào cái ngăn bàn rỗng tuếch. Có vẻ như bà ta không tìm thấy đáp án mình muốn, bởi tôi thấy được sự thất vọng trên mặt bà ta.
“Nói! Cô đã để chiếc băng đô ở đâu, không nói tôi sẽ gọi 110, sớm bắt loại người như cô để trừ hại cho xã hội. Tôi nhìn cô như không coi ai vào mắt rồi, nhà thì nghèo, học thì dốt đã không thèm nói. Đây lại giở thói ăn trộm ăn cướp. Học sinh tôi dạy không bao giờ có loại người nào như cô, nhìn cô tôi liền tức giận. Cô nhìn xem cái lão già nhà cô, họp phụ huynh mà lão uống một thân say mèm toàn mùi hôi thối, thật khiến người ta phải ghê tởm. Khóc, khóc gì mà khóc, vẫn còn có mặt mũi mà khóc à. Tôi cho cô cơ hội cuối cùng, không nói ra liền cút, đừng có mà mơ được tiếp tục học nữa.” Chủ nhiệm lớp lấy cánh tay đang che miệng ra chỉ vào mặt nhỏ quát.
Tôi không nhìn thấy biểu cảm của chủ nhiệm lớp, mà chỉ thấy ánh mắt như muốn giết người của bà ta cộng với những giọt mưa xuân bay phấp phới dưới ánh nắng. Luồng hơi thở thơm ngát cùng những giọt mưa xuân bay ra từ miệng bà ta hạ cánh trước mũi tôi 20cm.
Một cơn gió thổi vào trong lớp, tôi ngửi thấy một mùi hôi thối, là mùi thối từ miệng, là mùi thối từ nước tiểu, là mùi hôi thối từ mồ hôi sau khi học thể dục. Hơn 20 năm trời tôi mới phát hiện ra, đó là mùi thối nhất trong cuộc đời mà tôi ngửi thấy. (Chuyện kinh tởm nhất trong cuộc đời mà tôi thấy).
Chủ nhiệm lớp dùng cả một tiết học mà vẫn không thể thu được chút tin tức gì từ miệng của nhỏ. Sau đó nhỏ được đưa lên ban giám hiệu, và sau này tôi cũng không nhìn thấy nhỏ nữa. Tôi nhặt đồ bỏ vào ngăn bàn giúp nhỏ. Đó là chuyện cuối cùng tôi làm giúp nhỏ, và có lẽ cũng là chuyện đầu tiên.
Sau này nghe nói nhỏ đã bị đuổi học, cũng có tin là nhỏ tự thôi học, thế nhưng cũng không tìm được cái băng đô của lớp trưởng Hoa.
Tầm nửa tháng sau đó, vào một buổi sáng tôi nhìn thấy lớp trưởng đeo trên đầu một cái băng đô giống hệt cái đã mất. Cô ta nói với chúng tôi là do mẹ mới mua cho, mọi người trong lòng cũng tin tưởng lời cô ta nói.
Đương nhiên, trừ tôi.
Bởi vì ở trên chiếc băng đô trước kia của cô ta có một bông hoa, bông hoa đính ba viên ngọc trai giả, và viên ở giữa bị mất. Cái băng đô hiện tại trên đầu lớp trưởng trùng hợp cũng bị mất viên ngọc ở giữa.
Lần đầu tiên cô ta đeo chiếc băng đô đó, tôi đã xé mất viên ngọc ở giữa. Cũng vì vậy mà cô ta đã dùng ghế đập tôi một trận.
Tôi lấy tay chạm vào viên ngọc trai giả ở phía sâu nhất trong ngăn kéo, nhớ về đôi mắt vô hồn của một người và mùi hương tởm lợm buổi chiều hôm đó!
__________
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/292189961


Hãy chia sẻ bài viết [33,584 likes] Trong đời này, chuyện kinh tởm nhất mà bạn gặp phải là gì?____________Group: Phunulamdep Việt Nam “( ͡° ͜ʖ ͡°)”Fanpage: Phunulamdep Việt NamDịch b, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/589764848554894