Cùng xem bài viết … được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ZHIHU] ĐIỀU GÌ ĐÃ XẢY RA VỚI NHỮNG NGƯỜI BỊ CÔ LẬP? (P2)
Phần 1: https://bom.to/JfuN1G
—————————–
Người dịch: Quả chanh không màu xanh |Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost

————————————-

IV. Bạn đã bao giờ tham gia vào việc cô lập của người khác?

21. Lúc đó, tôi thực sự thấy có lỗi và chán ghét những người kỳ thị cô ấy trong lớp, nhưng tôi không đủ can đảm để đứng ra bảo vệ cô ấy.
Vấn đề này đã ở trong lòng tôi hơn mười năm, nếu tôi có thể gặp lại cô gái ấy, tôi thực sự muốn nói với cô ấy lời xin lỗi.
22. Tôi đã cô lập các bạn cùng lớp và sau đó bị họ cô lập lại. Một trong những điều khiến tôi ấn tượng nhất cho đến ngày nay là đây là một trò chơi dành cho kẻ mạnh và kẻ yếu
23. Bây giờ tôi rất hối hận, mặc dù hối hận lúc này đã muộn màng, nhưng tôi đã mất một người bạn tốt vì điều này. Tôi luôn muốn xin lỗi cô ấy, nhưng bây giờ chúng tôi chỉ là người qua đường.
24. Sau đó, có lúc tôi đột nhiên thấy rằng cô ấy rất đau đớn và yếu đuối, nhưng vì lợi ích của nhóm tôi đã không thể đứng lên giúp cô ấy. Cảm giác tội lỗi lúc đó tôi vẫn còn nhớ cho đến tận bây giờ.
May mắn thay, bây giờ cô ấy đã ổn và dường như đã hòa giải với chúng tôi, nhưng tôi và cô ấy không bao giờ có thể là một người bạn thực sự. Những ngày bị cô lập là một vết thương trong trái tim của cô ấy.
25. Cho đến bây giờ, tôi cảm thấy rất có lỗi vì đã không đứng lên để giúp cô ấy.
26. Vì đã từng bị cô lập nên tôi đối xử với những người khác vì lý do tương tự. Đó là hành động tôi luôn hối hận và khiến tôi cảm thấy có lỗi mỗi khi nhắc đến.
Tôi biết rằng đây không phải là một hành động cầu xin sự tha thứ, nhưng lúc đó tôi thực sự đau khổ, chúng tôi và bạn cùng lớp bị cô lập, chúng tôi yếu đển nỗi không có khả năng bảo vệ mình, xin lỗi, xin lỗi.
27. Thực tế rằng chỉ vì bạn không cô lập người khác thì chính bạn sẽ bị cô lập.

V. Điều gì đã xảy ra với những người bị cô lập?

28. Đó là cảm thấy bản thân ghê tởm trong một thời gian dài. Vào cuối năm ngoái, anh ta không thể đến các lớp học và anh ta nghĩ đến việc tự tử. Anh ta đã cố tự tử vào đầu năm nay.
Khi nhìn thấy người khác cô đơn, dường như họ có thể nhìn thấy hình ảnh của họ trước đây và chủ động thể hiện sự quan tâm của họ.
29. Vào thời điểm đó, cô ấy gần như bị trầm cảm, tự dằn vặt bản thân, mất ngủ và cảm thấy mệt mỏi và mãi đến khi thoát khỏi ngôi trường trung học cũ cô ấy mới tốt lên được.
Nhưng một số người không may mắn như vậy. Một trong những bạn cấp hai của tôi bị cả lớp cô lập và đã nhảy lầu tự sát.
30. Tôi bị cô lập từ nhỏ đến lớn, vì vậy tôi luôn đối xử với mọi người cẩn thận. Nhìn bề ngoài có vẻ tôi rất vô tư, trên thực tế, miễn là người khác tỏ ra không hài lòng với tôi, tôi sẽ lo lắng về những gì tôi đã làm sai. Tôi luôn cố gắng làm mọi người hài lòng để hòa đồng với mọi người.
31. Nỗi đau lúc đó vẫn chưa nguôi và tôi vẫn bị trầm cảm. Khi tôi bị thất vọng, cảm giác bị chế giễu tại thời điểm đó sẽ xuất hiện từng cái một và tôi vẫn cảm thấy bối rối.
Càng ngày tôi càng cảm thấy rằng sự cô đơn và chán nản là một phần trong cuộc sống mà tôi không thể thoát khỏi. Một tháng bị cô lập cảm giác khó chịu chỉ như mây bay nhưng tám năm trầm cảm sẽ thay đổi mọi thứ hoàn toàn, nó thấm vào da thịt và trở thành tính cách của tôi.
32. Bây giờ tôi đang học đại học, cuộc sống của những người xung quanh tôi rất sôi nổi, nhưng tôi thấy rằng tôi bắt đầu tự cô lập mình. Rõ ràng có nhiều hoạt động tốt nhưng tôi không được phép tham gia vì đủ loại sợ hãi.
Mùa hè năm ngoái tôi tham gia dạy tình nguyện, có một cậu bé đã nói với tôi:”Nhìn anh giống con gái ghê”. Từ đó việc dạy học trở thành một điều khó khăn đối với tôi.

VI. Bất chấp những khó khăn, họ đang cố gắng nói lời tạm biệt với quá khứ

33. Bây giờ là năm thứ 2, bạn cùng phòng của tôi rất ấm áp, những người bạn của tôi và các bạn cùng lớp đều rất nhiệt tình. Nhìn lại, tôi có thể không hài lòng vào thời điểm đó, nhưng bây giờ tôi rất ổn.
34. Tôi đã học được cách hạ thấp lòng tự trọng ở trường trung học và đã cố gắng cải thiện sự tự tin của tôi. Bây giờ về cơ bản tôi đã có thể chấp nhận và coi trọng bản thân mình.
Tôi xem khoảng thời gian đó như là một trải nghiệm khiến tôi có thể đối mặt với sự thất vọng và hồi phục sau thất vọng.
35. May mắn thay, cuộc sống trưởng thành của tôi là một cuộc sống ấm áp và đẹp đẽ. Tôi đang cố gắng thay đổi và chấp nhận con người không hoàn hảo của mình.
36. Lần này, tôi quyết định từ bỏ tất cả sự ngụy trang của bản thân và cho bạn bè thấy một con người chân thật nhất của tôi. Một số người đã rời đi nhưng bên cạnh tôi vẫn còn nhiều bạn bè ủng hộ
Thỉnh thoảng tôi cứ nghĩ về những ngày bị cô lập, điều đó cứ như là ác mộng vậy. Nhưng trong cơn ác mộng, bạn cũng có thể tìm thấy hơi ấm từ một số người và của chính bản thân.
——————-
Nguồn: https://zhuanlan.zhihu.com/p/27922418

Hãy chia sẻ bài viết …, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/685330958998282