[𝐙hihu] Là một pháp y, bạn đã từng gặp phải vụ án nào khiến người ta nghẹn ngào chưa? [P2]_________________Lược dịch: Minh Le Tam | Bài dịch thuộc quyền sở hữu

Cùng xem bài viết [𝐙hihu] Là một pháp y, bạn đã từng gặp phải vụ án nào khiến người ta nghẹn ngào chưa? [P2]_________________Lược dịch: Minh Le Tam | Bài dịch thuộc quyền sở hữu được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[𝐙hihu] Là một pháp y, bạn đã từng gặp phải vụ án nào khiến người ta nghẹn ngào chưa? [P2]
_________________
Lược dịch: Minh Le Tam | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
Cảm ơn QTV đã duyệt bài
_________________
Tiếp sau đó, tôi nhận được một tin tức khiến người ta kinh sợ: Bên trong hạ bộ của Trâu Dương không có DNA của Trần Yến mà lại có DNA của một người đàn ông khác, là cùng một mẫu với DNA trong móng tay của Trần Yến. Trên sợi dây mạng siết chết Trâu Dương cũng tìm ra được DNA tương đồng với hai mẫu trên.
Đã tiếp gần tới chân tướng sự việc thì lại xuất hiện một sai lầm to lớn.
Chẳng lẽ Trâu Dương là song tính luyến ái (bisexual)? Anh ta và đồng bọn hợp tác giết chết Trần Yến? Lẽ nào trong cái chết của Trâu Dương còn có ẩn tình khác?
Tôi lập tức viết báo cáo, đội trưởng trầm mặc hồi lâu rồi nói: Vụ án này phải tiếp tục điều tra.
Mọi người khó khăn lắm mới được thả lỏng một chút thì lại phải bù đầu với công việc.
Hồi tưởng lại lúc khám nghiệm hiện trường, chúng tôi nhận ra được căn chung cư đó sạch sẽ một cách bất thường. Trâu Dương đi giày da treo cổ tự tử nhưng trên nền nhà không có dấu chân, trên tay nắm cửa cũng không tìm thấy dấu vân tay. Có khả năng là có người đã dọn dẹp hiện trường, hơn nữa người này nhất định phải quen biết với Trâu Dương.
Nếu chỉ nhìn từ kết quả khám nghiệm tử thi thì thi thể của Trâu Dương phù hợp với việc treo cổ tự vẫn. Nhưng khi cân nhắc tới “nút thắt treo cổ” mà anh ta sử dụng thì nhẽ ra sau cổ phải để lại vết tích rõ ràng mới đúng.
Nếu như Trâu Dương không phải là tự sát thì theo phán đoán của tôi là rất có khả năng có người đứng ở sau lưng vòng sợi dây cáp về đằng trước rồi siết ngất hoặc siết chết anh ta, sau đó mới treo cổ anh ta lên.
Trước đây đã xét nghiệm ra được loại thuốc ngủ trong bụng Trâu Dương là cùng một loại với thuốc ngủ trong bụng Trần Yến. Suy đoán ban đầu của chúng tôi là Trâu Dương hạ thuốc ngủ rồi cưỡng hiếp Trần Yến, sau đó thì uống thuốc ngủ treo cổ tự vẫn.
Có người suy đoán rằng Trâu Dương là song tính luyến ái, hợp tác với một người đàn ông thần bí giết chết Trần Yến. Thuốc ngủ là do người thần bí kia chuẩn bị, người đó giết chết Trâu Dương để bịt đầu mối, mục đích là để cắt đứt manh mối duy nhất này. Trâu Dương chết rồi, vụ án cưỡng hiếp giết Trần Yến có thể đổ hết lên đầu anh ta.
Nếu như suy đoán này là đúng, vậy thì người thần bí kia chắc chắn là một kẻ đáng gờm, thủ đoạn phạm tội như này rất hiếm thấy ở thành phố nhỏ chúng tôi.
Tôi viết vào trong quyển sổ ba cái tên: Trần Yến, Trâu Dương, Ngô Thăng. Khoanh tròn vào ba cái tên này.
Tổ chuyên án đã trích xuất được camera giám sát chung cư của Ngô Thăng. 11 giờ 50 phút đêm ngày 6 tháng 5, có người đi vào trong chung cư; khoảng 1 giờ sáng ngày kế thì rời khỏi chung cư, 1 tiếng đồng hồ sau lại quay lại đó. Hơn 3 giờ sáng, hắn ta rời khỏi chung cư, từ đó về sau không xuất hiện lần nào nữa.
Người này xuất hiện trong khoảng thời gian tử vong của Trâu Dương, vô cùng khả nghi.
Trong video không thể thấy rõ khuôn mặt của hắn ta, tôi cảm thấy bóng dáng này cực kỳ giống với Ngô Thăng.
Ngô Thăng là chồng sắp cưới của người chết, vốn dĩ nên điều tra anh ta đầu tiên. Nhưng mà sau đó trong âm đ.ạ.o của Trần Yến lại phát hiện ra DNA của Trâu Dương, manh mối rõ ràng như vậy gây ảnh hưởng tới phương hướng điều tra của chúng tôi, liệt Trâu Dương vào kẻ tình nghi hàng đầu.
Đồng nghiệp nhớ lại lúc đưa [Giấy báo tử] của Trần Yến cho Ngô Thăng, anh ta đã biết phía cảnh sát đã xác định được kẻ tình nghi. Khi đó anh ta vô cùng bình thản, không hề mãnh liệt yêu cầu cảnh sát gấp rút điều tra ra hung thủ.
Ngô Thăng nói: “Người thì cũng đã mất rồi, truy cứu hung thủ cũng chẳng có tác dụng gì, hy vọng có thể bồi thường là được rồi.”
Có người bắt đầu suy đoán, có lẽ bởi vì Ngô Thăng cho rằng trước đây Trần Yến và Ngô Thăng đã làm chuyện lén lút sau lưng mình thế nên mới bắt đầu căm thù Trần Yến, dẫn đến việc cưỡng hiếp giết chết cô ấy. Ngô Thăng phát hiện ra Trâu Dương là hung thủ sát hại vợ mình nên mới giết Trâu Dương để báo thù cho cô ấy, đồng thời ngụy tạo thành hiện trường Trâu Dương thắt cổ tự vẫn.
Tất cả những suy luận và nghi ngờ đó đều cần phải hình thành dựa trên cơ sở chứng cứ. Nhiệm vụ cấp bách trước mắt là phải tìm ra Ngô Thăng.
Đêm ngày 10 tháng 5, ngày thứ 4 kể từ khi phát hiện ra thi thể của Trần Yến, đội cảnh sát hình sự đã quấy nhiễu giấc ngủ ngon của Ngô Thăng. Khi đó anh ta đang ở cùng với tình nhân của mình.
Tình nhân của Ngô Thăng là một trình dược viên, cô ả nhìn trúng Ngô Thăng khi anh ta làm việc ở cục vệ sinh (và an toàn thực phẩm?). Cô ả biết Ngô Thăng đã đính hôn, nghe anh ta than phiền mình đã hết tình cảm với vợ sắp cưới rồi.
Cô tình nhân này biết rõ Ngô Thăng sẽ không cưới mình, nhưng bởi vì người đàn ông này không giấu giếm mình bất cứ điều gì, lúc mới quen nhau Ngô Thăng còn viết thơ cho cô ta. Người phụ nữ này nghĩ rằng hai người là yêu nhau thật lòng.
Đại khái là đoán được Ngô Thăng đã phạm tội gì đó, cô tình nhân vội vàng nói với cảnh sát rằng khi đó mắt mình bị mù, “Tôi nên sớm nhận ra anh ta không phải người tốt.”
Buổi sáng ngày hôm sau, tôi tới phòng thẩm vấn để gặp mặt Ngô Thăng lấy mẫu máu.
Ngô Thăng chiều cao trung bình, không cao không thấp, dáng người hơi gầy. Tóc bổ luống, mắt một mí, cặp mắt nhỏ, đeo một cặp kính gọng vàng. Thân trên mặc chiếc áo sơ mi trắng, bên dưới mặc chiếc quần tây màu xám phẳng phiu, dưới chân đi một đôi giày da mới sạch sẽ bóng loáng.
Anh ta đang trách móc rằng bản thân mình là thân nhân của người bị hại, phải tố cáo việc này với Bộ công an. Anh ta không chửi bậy một câu nào, thỉnh thoảng lại nói ra mấy câu kháng nghị có vẻ nho nhã.
Sắc mặt của hai cảnh sát thẩm vấn đã hốc hác hết cả, hiện tại chứng cứ bên cảnh sát nắm được chưa đủ, trong lòng họ cũng không dám chắc chắn.
Tôi bảo Ngô Thăng vén tay áo lên, phát hiện cẳng tay anh ta có vài vết thương vừa kết vảy. Tay anh ta rất lạnh, lòng bàn tay đổ mồ hôi.
Tôi đâm kim tiêm xuống rất mạnh. Lúc rút đầu kim ra, đầu ngón tay rỉ ra một giọt máu lớn chừng hạt đậu, tay Ngô Thăng cũng không rụt lại hay run rẩy chút nào, không hề nhíu mày lấy một cái, ngược lại còn rất lịch sự gật đầu với tôi.
Tôi từng lấy mẫu máu của hàng trăm, ngàn người, quả thật có rất ít những người không sợ đau như anh ta.
Chuẩn bị điền thông tin cá nhân của mẫu máu, tôi khẽ dừng lại một giây, đưa tờ xác nhận và bút cho anh ta, “Nào, anh kí tên đi.”
Ngô Thăng giơ tay trái ra nhận lấy bút rồi kí tên.
Tôi ngẩng đầu nhìn cảnh sát phụ trách thẩm vấn một cái, anh ấy đang trợn mắt nhìn tay trái của Ngô Thăng.
Vết thương ở bên trái cổ của Trần Yến sâu hơn vết thương ở bên phải cổ, rất có khả năng hung thủ là người thuận tay trái.
Ngô Thăng nói buổi tối ngày Trần Yến mất tích, anh ta tăng ca cả đêm ở cơ quan để buổi sáng ngày hôm sau có thể nộp báo cáo kịp deadline.
Cảnh sát nghi ngờ vết thương trên cánh tay anh ta, Ngô Thăng ban đầu nói là do mình tự cào, do dự vài giây thì lại đổi thành Trần Yến thường giúp anh ta gãi ngứa, có thể là do cô ấy mạnh tay cào phải.
Sáng sớm ngày hôm sau, anh ta trở nên vô cùng nôn nóng, lo lắng phía cảnh sát thẩm vấn sẽ ảnh hưởng tới công việc của anh ta, ầm ĩ kêu rằng chưa xin nghỉ phép ở cơ quan, “Còn một đống việc phải làm nữa, cấp trên nhất định đang vô cùng sốt ruột.”
Cảnh sát hỏi anh tại sao đi làm bao lâu rồi mà vẫn chỉ là một nhân viên văn phòng quèn.
Ngô Thăng mặt đỏ bừng, phản bác lại: “Nhân viên thì có làm sao, năm đó thành tích thi công thức của tôi đứng thứ nhất thành phố đấy.”
Cảnh sát lại nịnh nọt anh ta vài câu, anh ta than phiền: “Có tác dụng gì chứ! Còn không bằng bọn sinh viên tốt nghiệp trường hạng 4 ra ngoài lăn lộn.”
Đợi khi anh ta từ từ buông bỏ lớp phòng bị, cảnh sát bắt đầu nhắc tới Trâu Dương, “Tối hôm đấy uống mấy chai rượu với Trâu Dương?”
“Rất lâu rồi tôi chưa gặp lại cậu ấy.” Ngô Thăng phản ứng vô cùng nhanh.
“Không phải là cậu ấy tự sát à?” Ngô Thăng cuối cùng cũng để lộ ra chút sơ hở.
Trong cái chết của Trâu Dương vẫn còn nhiều điểm nghi vấn nên cảnh sát chưa công bố ra ngoài tin anh ta đã chết.
Cho đến khi cảnh sát lôi ra bức ảnh chụp camera giám sát của chung cư, Ngô Thăng mới thừa nhận tối hôm đó đã tới nhà Trâu Dương.
Anh ta nghi ngờ Trâu Dương và vợ sắp cưới của mình ở cạnh nhau, đến chung cư thấy Trâu Dương đang ngồi uống rượu một mình thì ngay lập tức rời đi.
Thực ra ban đầu chúng tôi cũng không thể chắc chắn hoàn toàn người trong camera là Ngô Thăng. Bởi vì anh ta lỡ miệng thế nên bằng chứng mới lại bắt đầu được xâu chuỗi vào nhau.
Đã có kết quả xét nghiệm DNA của Ngô Thăng. DNA trên hạ thể của Trâu Dương, trên dây cáp mạng và trong móng tay của Trần Yến đều là của anh ta.
Theo lý mà nói, anh ta là chồng sắp cưới của Trần Yến thế nên trên người có DNA của đối phương là điều bình thường, không thể quy thành căn cứ để kết tội.
Nhưng mà, Ngô Thăng không thể nào phủ nhận được DNA mình để lại trên dây cáp mạng. Anh ta thừa nhận bản thân giết Trâu Dương để báo thù cho Trần Yến nhưng lại phủ nhận bản thân giết Trần Yến.
Tuy rằng Ngô Thăng và Trâu Dương là bạn từ nhỏ nhưng từ bé Ngô Thăng đã luôn cảm thấy bản thân mình thấp hơn đối phương nửa cái đầu. Anh ta nhớ rõ, hồi còn nhỏ có một lần xảy ra mâu thuẫn với Trâu Dương, bố mẹ anh ta ép anh ta phải xin lỗi Trâu Dương chỉ bởi vì bố mẹ Trâu Dương là sếp lớn.
Thừa nhận bản thân mưu sát Trâu Dương, trạng thái của Ngô Thăng không còn ổn như ban đầu nữa, nhưng mà cặp mắt vẫn có thần, trên mặt không hề tỏ vẻ hối hận.
Bên kỹ thuật phải khôi phục lại hiện trường vụ án tối hôm đó, điều tra ra quỹ đạo di chuyển của điện thoại Ngô Thăng và Trần Yến, khẳng định điện thoại của Trần Yến là do Ngô Thăng đem tới nhà Trâu Dương. Tới tận khi đó, Ngô Thăng mới cúi đầu thừa nhận, chính anh ta đã giết Trần Yến rồi ngụy tạo hiện trường giả nhằm đổ tội cho Trâu Dương.
Anh ta cho rằng bản thân mình đã chuẩn bị đầy đủ, vụ án nhiều nhất cũng chỉ điều tra tới Trâu Dương “sợ tội mà tự sát”. Nhưng cho dù anh ta có mưu mô tới cỡ nào đi chăng nữa, chân tướng sự việc vẫn nằm trên thi thể, không thể bóp méo sự thật.
Đối diện với thẩm vấn, từ đầu đến cuối Ngô Thăng vẫn không từ bỏ việc biện minh cho bản thân. Anh ta nói mình chỉ cầm dao uy hiếp Trần Yến nhưng không ngờ cô ấy trực tiếp chạy tới cướp dao, con dao là ngoài ý muốn đâm vào bụng của Trần Yến.
Thậm chí việc sát hại và đổ tội lên đầu Trâu Dương đều là bởi vì Trâu Dương “có lỗi trước”, khiến anh ta bị cắm sừng, dứt khoát liền “để đôi gian phu dâm phụ đó dắt tay nhau xuống địa ngục đi.”
Ngô Thăng biện minh bản thân mình vô tội, giống như anh ta mới là người bị hại.
Tình cảm của Trần Yến dành cho Ngô Thăng là vô cùng thắm thiết. Lúc yêu nhau thời ĐH, Trần Yến đối xử rất tốt với Ngô Thăng, ra ngoài hẹn hò hay mua sắm đều là cô ấy chủ động chi tiền.
Sau khi tốt nghiệp ĐH, Ngô Thăng thi đỗ vào Cục vệ sinh làm nhân viên công thức.
Trần Yến là một cô gái ngoan ngoãn có chút cố chấp, theo cách nói của bố mẹ cô ấy thì là “khá thẳng thắn và thực tế”, cô ấy cho rằng tiếp theo hai người nên thuận lý thành chương* mà làm việc, kết hôn, sinh con.
Trần Yến có thai, bố mẹ hai bên gặp mặt rồi định ngày cưới, dưới sự áp lực cưỡng ép của bố mẹ, Ngô Thăng không dám có ý kiến.
Trên thực tế là anh ta vô cùng kháng cự cuộc hôn nhân này.
Đi làm được hai năm, Ngô Thăng đã lĩnh hội được những uất ức sau lưng nhân viên công chức.
Anh ta tự cho rằng học thức, tài hoa, đối nhân xử thế mọi mặt của anh ta đều không thua kém bất kỳ ai. Nhưng cơ quan anh ta lại dành mọi sự quan tâm cho hai nhân viên mới vào công ty, một trong số đó còn là đối tượng quan trọng được đề bạt lên cấp trên.
Việc này là cú đả kích rất lớn đối với Ngô Thăng. Anh ta cho rằng hai người kia thành công là bởi vì bọn họ “có quan hệ”, còn bản thân anh ta thì không có chỗ dựa, đơn độc một mình.
Để có thể lên chức, anh ta mượn tiền đồng nghiệp mua một thùng rượu Mao đài biếu cấp trên, kết quả là vẫn thất bại trong gang tấc. Ngô Thăng oán trách nói, “Không có quan hệ thì cũng vô ích thôi.”
Trần Yến khuyên anh ta nghĩ thoáng ra, đừng quá coi trọng công danh lợi lộc như vậy. Ngô Thăng thì lại cho rằng Trần Yến chẳng giúp ích gì cho sự phát triển sự nghiệp của anh ta.
Cảnh sát phụ trách thẩm vấn đã từng gặp bạn hồi ĐH của Ngô Thăng.
Người đó đã từng đề cập rằng từ hồi ĐH Ngô Thăng đã thích “đi cửa sau”.
Trước khi tốt nghiệp, một người bạn cùng lớp ĐH báo danh thi vào Cục vệ sinh, trong thời kỳ khảo sát thì bị đánh trượt, dựa vào quan hệ với biết được là hóa ra có người tố cáo cậu ta làm việc xấu.
Không lâu sau đó, Ngô Thăng ký hợp đồng làm việc với Cục vệ sinh. Không ai có thể chứng thực được việc tố cáo kia có phải anh ta làm hay không, nhưng từ đó trở về sau, đa số bạn học đều bắt đầu khinh thường Ngô Thăng, cảm thấy anh ta vì đạt được mục tiêu mà không từ mọi thủ đoạn.
Trong một lần ngẫu nhiên, Ngô Thăng quen biết được con gái lãnh đạo của cục.
Anh ta cảm thấy đối phương không hề ghét bỏ mình, tâm tư cũng bắt đầu thay đổi. Anh ta khát khao có thể dựa vào con gái lãnh đạo để thay đổi vận mệnh của mình.
Khi Ngô Thăng biết Trần Yến đã mang thai, anh ta đã từng nghĩ hay là trực tiếp lật bài ngửa, hoặc là đăng ký kết hôn rồi ly hôn, nhưng điều này sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch theo đuổi con gái lãnh đạo của anh ta.
Ở cái vùng đất nhỏ này, một khi mà có ồn ào kiện cáo ly hôn thì danh tiếng xấu cũng sẽ đi theo anh ta cả đời, về sau cũng không thể lăn lộn ở đấy này nữa.
Ngô Thăng không đưa ra được lý do chia tay, lại sợ Trần Yến sẽ làm ầm ĩ vụ này lên, chỉ có thể dần dần tỏ vẻ lạnh nhạt với cô ấy.
Ngô Thăng thầm tính tháng này anh ta mới chỉ quan hệ với Trần Yến một lần, khi đó vẫn trong thời kỳ an toàn, sau đó thì anh ta đi công tác. Vì thế anh ta cho rằng mình đã bị cắm sừng, đứa con này chắc chắn chỉ có thể là của bạn trai cũ Trần Yến – Trâu Dương.
Ngày đăng ký kết hôn, vì để đưa con gái lãnh đạo đi ăn cơm, Ngô Thăng nói dối Trần Yến rằng cơ quan của mình có việc đột xuất. Ngày hôm đó, Trần Yến cãi nhau một trận với Ngô Thăng. Trần Yến nói thứ hai tuần sau bắt buộc phải đi đăng ký, Ngô Thăng sắp xếp mà xin nghỉ làm đi.
Sự lạnh nhạt của Ngô Thăng làm Trần Yến nổi lên lòng nghi ngờ, cô ấy tra ra được hành tung và tài khoản ngân hàng của Ngô Thăng.
Buổi tối cuối tuần, hai người vạch trần mọi chuyện trước mắt nhau. Đối diện với nghi vấn bản thân ngoại tình, Ngô Thăng phản pháo lại rằng Trần Yến là người vụng trộm trước.
Chia tay xong phải trả giá cao, Ngô Thăng không muốn phải gánh chịu. Nghĩ nguyên một đêm, anh ta nổi lên sát tâm.
Buổi chiều, Trần Yến gọi điện hẹn Ngô Thăng tới công viên lần trước gặp mặt để nói chuyện cho ra nhẽ.
Hai người ban đầu còn vô cùng kiềm chế, nói về những ký ức trong quá khứ, không khí vô cùng hòa hợp. Hơn 10 giờ tối, bọn họ đi vào sâu trong rừng, chai nước trên tay Trần Yến cũng uống cạn —— Bên trong chai nước đã bị Ngô Thăng hạ thuốc ngủ.
Trần Yến nói bản thân mình vô cùng trong sạch, cô ấy gọi điện hẹn Trâu Dương, ba người có thể đối chất thẳng thắn với nhau. Thậm chí đợi khi đứa bé được sinh ra, có thể đưa nó đi xét nghiệm DNA.
Ngô Thăng thử thăm dò nói bây giờ mình chưa cần đứa bé, đợi sau này hẵng bàn.
Trần Yến sụp đổ rồi. Cô ấy vừa khóc lóc vừa uy hiếp Ngô Thăng, nói rằng sẽ đến cơ quan anh ta làm ầm ĩ vụ này.
Chạm tới sự kích động, Trần Yến cho Ngô Thăng một bạt tai.
Ngô Thăng dùng tay trái bóp cổ Trần Yến, đè cô ấy xuống đất. Tay phải dùng lực bịt miệng Trần Yến, không để cô ấy kêu cứu.
Môi của Trần Yến bị thương, răng cắn rách niêm mạc bên trong miệng, một lúc sau thì bị bầm tím và chảy máu.
Một hai phút sau, Trần Yến không kêu nữa, Ngô Thăng dùng hai tay bóp chặt cổ cô ấy, móng tay để lại vết thương hình trăng lưỡi liềm trên cổ.
Ngô Thăng tiếp tục dùng lực, xương móng của Trần Yến cũng gãy luôn rồi. Cô ấy hoàn toàn bất động rồi.
Đồng tử của Trần Yến giãn ra, xuất hiện một số chấm máu nhỏ li ti trong mắt.
Sau khi giết chết Trần Yến, Ngô Thăng không hề cảm thấy lo lắng và áy náy, anh ta chỉ muốn che giấu chân tướng sự việc.
Anh ta mang điện thoại và ví tiền của Trần Yến đi. Nhân lúc nửa đêm thì tới nhà Trâu Dương, nói muốn uống đôi ba cốc giải sầu.
Khi uống rượu, cốc mà Trâu Dương dùng cốc thủy tinh, của Ngô Thăng là cốc giấy dùng một lần.
Trâu Dương không ngừng giải thích rằng bản thân và Trần Yến là trong sạch. Đợi khi Trâu Dương vào nhà vệ sinh, Ngô Thăng bỏ uống ngủ đã nhiều thành bột vào trong cốc rượu của Trâu Dương.
Sau khi Trâu Dương ngủ thiếp đi, Ngô Thăng cầm chiếc cốc giấy, cởi quần của Trâu Dương xuống, thông qua một số kích thích vật lý lấy được tinh d.ị.c.h của Trâu Dương.
Sau khi xong chuyện, Ngô Thăng sửa sang lại quần áo của Trâu Dương, nhặt dây cáp mạng lên, hung hăng siết chặt cổ của Trâu Dương cho tới khi cậu ta ngừng giãy dụa.
Anh ta lên mạng học theo cách thắt “nút thắt treo cổ”, treo Trâu Dương lên cửa sổ.
Tiếp sau đó, Ngô Thăng mở Wechat của Trần Yến, xóa đi đoạn đối thoại không vui vẻ giữa hai người và tin nhắn của Trần Yến và Trâu Dương. Dùng khăn phủ gối lau chùi điện thoại Trần Yến, đặt nó cạnh điện thoại Trâu Dương trên tủ đầu giường.
Ngô Thăng lại quay lại rừng cây trong công viên, cởi quần áo của Trần Yến ra, ngụy tạo thành hiện trường một vụ cưỡng hiếp giết người.
Ngô Thăng đứng bên cạnh thi thể, dùng dao rạch bụng Trần Yến ra. Anh ta nói với cảnh sát, anh ta hận đứa bé đó. Nếu như không phải vì đứa trẻ này, có lẽ anh ta đã dễ dàng bỏ rơi được Trần Yến.
Công cụ gây án là chứng cứ quan trọng nhất trong chuỗi chứng cứ vụ án, nếu thiếu nó, vụ án vẫn còn thiếu xót.
Nhiệt độ trong phòng thẩm vấn vừa phải, đèn rất sáng, mặt Ngô Thăng có chút nhợt nhạt, kiểu tóc trông vẫn ổn định, râu đã mọc ra không ít.
Cho dù thừa nhận bản thân mưu sát, anh ta vẫn biện minh cho bản thân như cũ, thậm chí còn nỗ lực duy trì thể diện của bản thân.
Cảnh sát mang tất cả vật sắc nhọn trong nhà Ngô Thăng tới phòng thẩm vấn, bày một hàng trên bàn.
Tôi cảm thấy không lạc quan cho lắm, ngộ nhỡ như anh ta đã ném con dao xuống sông, không kể đến tốn thời gian tốn sức mò vớt lại còn chưa chắc đã thành công, kể cả có vớt được con dao đó lên thì cũng chẳng thể xét nghiệm được DNA trên con dao.
Đồng nghiệp hiểu ý tôi, vòng qua đống công cụ gây án, quay lại hỏi anh ta vấn đề khác. Phát hiện chỉ cần nhắc tới cơ quan làm việc, ánh mắt Ngô Thăng sẽ trở nên rời rạc.
Chúng tôi chạy tới văn phòng làm việc của Ngô Thăng, cạy ngăn kéo bàn làm việc của anh ta ra, phát hiện bên trong có một con dao găm.
Lại một lần nửa đẩy cửa phòng thẩm vấn ra, Ngô Thăng quay lưng về phía cửa, áo sơ mi của anh ta dính chặt lên người, sau lưng đã ướt sũng một mảng.
Hồi lâu, anh ta ngẩng đầu lên nói: “Tôi đói rồi, muốn ăn chút gì đó.”
Chúng tôi phát hiện ra DNA của Trần Yến trong kẽ hở vỏ dao, đó là một con dao gấp vô cùng đẹp, có lẽ Ngô Thăng cũng không nỡ vứt đi chăng.
Sau khi thẩm vấn kết thúc, Ngô Thăng nói: “Tôi muốn biết đứa trẻ đấy là của ai.”
Tôi đẩy kết quả xét nghiệm DNA tới trước mặt anh ta, khoa học không biết nói dối, Ngô Thăng tự tay giết chết chính đứa con trai ruột của mình.
Anh ta cúi đầu, cánh môi hơi run lên, từ đó không còn biện minh gì nữa.
Tuy rằng vụ án đã được phá, tôi còn phải soạn giấy Giám định các loại và đủ các tài liệu vụ án khác, vẫn chẳng hề nhàn rỗi tí nào. Chứng cứ phải phát huy tác dụng lớn nhất thì mới có thể không để lại sự tiếc nuối cho vụ án, không để nạn nhân chết oan.
Tôi nhớ đến cô con gái lãnh đạo mà Ngô Thăng đánh đổi tất cả để theo đuổi, thực ra cô ấy không hề thích anh ta. Ngô Thăng cũng chỉ được tính là một trong rất nhiều người theo đuổi mà thôi.
Ngô Thăng vô cùng hào phóng với con gái có gia cảnh tốt, không tiếc tiêu tiền, thường xuyên tặng những món quà nhỏ bé tinh xảo.
Cô gái kia có ấn tượng không tồi với Ngô Thăng, cảm thấy anh ta có tài, trưởng thành, hài hước lại không phải suốt ngày quần lấy cô ấy, khi nào nhàm chán còn có thể hẹn nhau ăn cơm, khiến cô ấy cảm thấy rất thoải mái. Mỗi tuần Ngô Thăng còn viết thơ cho cô ấy, điều này khiến cô gái đó rất thích.
Nhưng mà, biểu hiện của Ngô Thăng quá mức hoàn hảo, ngược lại khiến cô gái đó do dự không thôi, “Tôi theo đuổi sự hoàn hảo, nhưng không tin sự hoàn hảo như vậy.”
Tôi không thể không thừa nhận, đây thật sự là một cô gái thông minh. Hoặc có lẽ, từ giây phút Ngô Thăng nổi lên tà niệm thì đã chẳng còn đường lui cho anh ta rồi, “tính kế” có tài tình tới mấy thì cũng chẳng thể nào thành công.
Một tội ác hoàn mỹ? Anh ta mơ tưởng rồi.
Ngô Thăng cho rằng bản thân có thể nhận được tất cả sau trò lừa đảo hoàn hảo này, anh ta quả thực là đã từng thành công. Bởi vì quen thói lừa bịp thế nên kể cả có vấp phải trắc trở, anh ta cũng không từ bỏ.
Đối diện với sự thẩm vấn của cảnh sát, anh ta vẫn luôn nói đối để che giấu tội lỗi, chỉ là vô tác dụng mà thôi —— Lúc còn sống Trần Yến đã bị lừa hết lần này tới lần khác, nhưng thi thể sau khi chết đi sẽ nói ra chân tướng.
Nhưng có một điểm mà pháp y Lưu Bát Bách vẫn luôn để tâm, anh ấy nghi ngờ rằng Ngô Thăng đang tự mình lừa mình, “Ngay từ đầu anh ta nên biết rằng đứa trẻ kia là của anh ta. Anh ta làm việc ở Cục vệ sinh, kiến thức y học thông thường như này chắc chắn phải nắm rõ.”
Người đã từng lừa dối rất nhiều người, đến bản thân mình cũng không buông tha.
Ấn tượng mà Ngô Thăng để lại cho tôi: tàn nhẫn, tham lam, giới hạn thấp, “nhưng từ phương diện khác mà nói, chưa được tính là Rối loạn nhân cách chống đối xã hội.”
__________
Top comments:
1, Ể anh em ơi, thế sao lấy được tinh d.ị.c.h của Trâu Dương mà lưu lại DNA vậy?
-> Bên trên nói là kích thích vật lý còn gì nữa, thế thì chắc chắn phải để lại DNA rồi.
-> Kích thích vật lí dùng tay đơn thuần làm sao mà để lại DNA được, chắc là ừmmmm dùng miệng đấy…
-> Anh zai này chắc chắn trong quá trình đổ tội lên đầu người khác không tập trung gì hết..
2, Con gái nhất định phải phân biệt rõ bên cạnh mình là chó hay là người, bảo vệ bản thân thật tốt, ác ma ở nhân gian.
3, Tội thay anh dzai Trâu Dương, lúc trước thì mất bạn gái, về sau thì mất mạng.
4, Điều đáng sợ nhất là truyện này được viết dựa theo vụ án có thật.
_________
Người dịch: Thực ra sau khi dịch mình cũng vẫn cảm thấy có rất nhiều điểm nghi vấn. Nhưng ngay từ đầu bài tác giả đã nói rằng “tên nhân vật và các tính tiết vụ án đã được xử lý qua” nên có lẽ là tình tiết vụ án cụ thể chỉ có Ngô Thăng biết, cảnh sát biết, tác giả biết. Có rất nhiều tình tiết bên công an không thể công bố ra ngoài mà ))))) Còn kích thích vật lý kiểu gì mà lấy được tinh d.ị.c.h của Trâu Dương rồi để lại DNA thì mọi người hãy tự suy đoán nhé.
Btw, nếu như mọi người muốn thì hãy cmt bên dưới cho mình ý kiến có nên theo đuổi series pháp y này không nhé.
Cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, chúc mọi người phòng dịch an toàn ))))
Nguồn: https://www.zhihu.com/ques…/312200867/answer/1300689535…


Hãy chia sẻ bài viết [𝐙hihu] Là một pháp y, bạn đã từng gặp phải vụ án nào khiến người ta nghẹn ngào chưa? [P2]_________________Lược dịch: Minh Le Tam | Bài dịch thuộc quyền sở hữu , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/815632775968099