[𝐙𝐇𝐈𝐇𝐔] 𝐁𝐀̣𝐍 Đ𝐀̃ 𝐋𝐀̀𝐌 𝐕𝐈𝐄̣̂𝐂 𝐆𝐈̀ 𝐂𝐎̂ Đ𝐎̣̂𝐂 𝐇𝐎̛𝐍 𝐂𝐀̉ 𝐕𝐈𝐄̣̂𝐂 𝐀̆𝐍 𝐋𝐀̂̉𝐔 𝐌𝐎̣̂𝐓 𝐌𝐈̀𝐍𝐇? ——————————————— Group webiste Phụ Nữ Việt Nam: Fanpage: Dịch bởi: Hắc Nguyệt ———

Cùng xem bài viết [𝐙𝐇𝐈𝐇𝐔] 𝐁𝐀̣𝐍 Đ𝐀̃ 𝐋𝐀̀𝐌 𝐕𝐈𝐄̣̂𝐂 𝐆𝐈̀ 𝐂𝐎̂ Đ𝐎̣̂𝐂 𝐇𝐎̛𝐍 𝐂𝐀̉ 𝐕𝐈𝐄̣̂𝐂 𝐀̆𝐍 𝐋𝐀̂̉𝐔 𝐌𝐎̣̂𝐓 𝐌𝐈̀𝐍𝐇?
———————————————
Group Phunulamdep Việt Nam:
Fanpage:
Dịch bởi: Hắc Nguyệt
——— được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[𝐙𝐇𝐈𝐇𝐔] 𝐁𝐀̣𝐍 Đ𝐀̃ 𝐋𝐀̀𝐌 𝐕𝐈𝐄̣̂𝐂 𝐆𝐈̀ 𝐂𝐎̂ Đ𝐎̣̂𝐂 𝐇𝐎̛𝐍 𝐂𝐀̉ 𝐕𝐈𝐄̣̂𝐂 𝐀̆𝐍 𝐋𝐀̂̉𝐔 𝐌𝐎̣̂𝐓 𝐌𝐈̀𝐍𝐇?
———————————————
Group Phunulamdep Việt Nam: https://www.facebook.com/groups/245234876341228
Fanpage: https://www.facebook.com/weibovietnam
Dịch bởi: Hắc Nguyệt
———————————————
[6.3K likes]
Vạn vật đều có vết rạn nứt, đó là nơi mà tia ánh sáng đi vào.

Lúc tắm sờ thấy trên người sưng u lên, đành xin nghỉ phép rồi một mình đi đến bệnh viện lấy số, sau đó siêu âm bụng, bác sĩ nói: “Là một khối u. Cậu tự mình tới đấy à?”
Tôi gật gật đầu, hỏi: “Lành tính hay là ác tính vậy ạ?”
Bác sĩ: “Khó nói lắm, phải làm phẫu thuật trước rồi mới làm bệnh lí.”
Tôi: “Bây giờ cháu không có thời gian làm phẫu thuật, sắp phải thi rồi.”
Bác sĩ: “Vậy tôi kê cho cậu ít thuốc, nhanh chóng làm phẫu thuật đi nhé.”

Đi ra ngoài, lấy thuốc, đợi xe bus, cả mặt ngơ ngẩn. Đến khi ngồi trên xe bus, nước mắt không kiềm được mà rơi, không quan tâm ai liếc nhìn, không quản những ánh mắt khác thường của người khác, cứ khóc mãi như vậy.

Tôi, 19 tuổi, đại học năm hai, tôi vẫn còn rất nhiều việc muốn làm nhưng lại chưa làm được, đối với thế giới này vẫn còn đầy sự tò mò hứng thú, vẫn còn nhiều món mỹ vị chưa kịp ăn, nhiều cảnh chưa kịp ngắm, vẫn chưa gặp được người bạn tâm giao của đời mình…

Bước xuống xe, lau nước mắt đi.

Về tới ký túc xá, bạn cùng phòng vẫn đang lướt điện thoại, chơi game như thường lệ, tôi lặng lẽ mở laptop lên, tra baidu, màn hình hiện lên: “Bệnh không chữa được.”

Nằm trên giường, nghĩ đến rất nhiều chuyện. Bạn bè lúc nhỏ, bóng hình cao lớn của ba, tiểu học, cấp hai, rồi cấp ba… Nước mắt lại lần nữa lặng lẽ rơi, không biết làm thế nào để đối diện với mọi thứ. Tôi nghĩ là, có phải nên nói lời tạm biệt với thế giới này rồi hay không, nhưng mà tôi vẫn chưa kịp làm quen với nó cơ mà?

Mấy ngày sau, cố gắng điều chỉnh tốt tâm lý, chấp nhận mọi kết quả, gọi điện cho người nhà, mới được biết là mẹ bị gãy xương rồi, ba thì phải đi làm, em trai phải đi học, bây giờ tôi nói ra việc này hình như không tốt cho lắm, chỉ có thể an ủi mẹ rằng tôi thi xong sẽ về chăm sóc bà ấy, phải dưỡng bệnh cho tốt.

Đến kì nghỉ hè, tôi đã mua rất nhiều màu và bút vẽ, một phần là vì tôi muốn vẽ những thứ mà tôi cảm thấy đẹp đẽ, một phần là vì lúc vẽ có thể không nghĩ đến gì khác cả, tập trung tâm trí mà vẽ những gì trên giấy thôi.

Không nhớ được đã viết bao nhiêu nhật ký, không nhớ được đã bao nhiêu lần ướt gối.

Thời gian trôi qua rất nhanh, đã một tháng trôi qua rồi, sắp phải vào học, phải đem kết quả siêu âm cho người nhà xem rồi, còn phải giả vờ ung dung mà nói: “Sẽ không có chuyện gì đâu.”
Mẹ tôi lập tức khóc không ra tiếng, không thể nói rõ là hổ thẹn hay là thế nào, ôm tôi vào lòng liên tục khóc, đổi ngược lại tôi lần này rất có ý chí, không hề khóc, không sao đâu, rồi sẽ tốt lên thôi mà.

Ngày thứ hai, đến bệnh viện, tìm một người quen, đến lúc làm phẫu thuật rồi.
Lần đầu tiên nằm trên bàn mổ nhìn ánh đèn phẫu thuật, loại cảm giác này rất kì lạ, cảm giác giống như nữ chính trong phim vậy, một nhân vật cô độc. Cục bộ đều gây tê cả, nhưng thuốc tê chưa đủ, tôi nói bác sĩ tiêm thêm một chút thuốc tê nữa, bác sĩ nói “ráng nhịn một chút sẽ qua thôi, sắp xong rồi”, tàn nhẫn thật đó. Cảnh nắm chặt lấy ga giường lại xuất hiện, tôi có khi đúng là nữ chính trong phim thật đấy.

Lúc ra khỏi phòng phẫu thuật, nhìn thấy ba với đôi mắt đỏ hoe sưng húp, chắc là cả đêm qua không ngủ được, ông ấy đến chỉ để nói với tôi rằng, ra khỏi phòng là tốt rồi, không sao cả.

Khi thuốc tê hết tác dụng, cái cảm giác đau từ trong ra ngoài không cách nào gọi tên, cả đêm tôi mất ngủ.

Một tuần sau, kết quả đã có rồi, là khối u lành tính.

Không biết là loại cảm giác gì nữa, chắc là thế giới này vẫn muốn làm quen với tôi, đội ơn thật.

Lúc vết mổ trên người đã gần hồi phục hoàn toàn, phải đi lên lớp học phụ đạo để còn thi lên lớp, ngày xuân năm thứ hai, thi đậu rồi.

Năm thứ tư, chính là hiện tại, tôi thi đậu nghiên cứu sinh, mọi thứ thật không thể ngờ được. Bây giờ viết những dòng này, vẫn là không kiềm được nước mắt, thực sự phải cảm ơn đoạn kinh nghiệm này, khiến cho tôi càng thêm yêu cuộc sống, cởi mở thân thiện hơn, tích cực tươi sáng hơn, và trân trọng mạng sống hơn.

Có thể là trong đời sống, sẽ luôn có những gợn sóng nhỏ thế này, khiến cho chúng ta sống một cuộc sống tốt đẹp hơn, càng sống một cách chân thực hơn.

Cảm ơn lời chúc phúc của tất cả mọi người, chúc mọi người một đời vui vẻ.

Đời người chỉ có một lần thôi.

______________________________

Nguồn: https://www.zhihu.com/question/52132310/answer/408350714


Hãy chia sẻ bài viết [𝐙𝐇𝐈𝐇𝐔] 𝐁𝐀̣𝐍 Đ𝐀̃ 𝐋𝐀̀𝐌 𝐕𝐈𝐄̣̂𝐂 𝐆𝐈̀ 𝐂𝐎̂ Đ𝐎̣̂𝐂 𝐇𝐎̛𝐍 𝐂𝐀̉ 𝐕𝐈𝐄̣̂𝐂 𝐀̆𝐍 𝐋𝐀̂̉𝐔 𝐌𝐎̣̂𝐓 𝐌𝐈̀𝐍𝐇?
———————————————
Group Phunulamdep Việt Nam:
Fanpage:
Dịch bởi: Hắc Nguyệt
———, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/726007111597333