[知乎] Thích giáo viên của mình là trải nghiệm như thế nào? Người dịch: nguyendung | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt

Cùng xem bài viết [知乎] Thích giáo viên của mình là trải nghiệm như thế nào?
Người dịch: nguyendung | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[知乎] Thích giáo viên của mình là trải nghiệm như thế nào?

Người dịch: nguyendung | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost
_______________________
Tác giả: Người dùng ẩn danh.

Hồi cấp 3, tôi thích giáo viên dạy môn Hóa của mình, thầy ấy lớn hơn tôi rất nhiều, mối tình đơn phương này trở thành kí ức liên quan về tình yêu đáng nhớ nhất trong thanh xuân của mình.
Hồi đó tôi là một bad girl, nhưng lại học hành rất nghiêm túc trong tiết học của thầy, vì để có thể học nhiều tiết học Hóa thầy dạy mà tôi còn đi đăng ký thêm lớp Orsay hóa học mà nhà trường đã phân cho thầy giảng dạy.
Sau khi phân lớp vào khối tự nhiên ở lớp 10 tôi vẫn tiếp tục học ban tự nhiên, nhưng thầy không dạy lớp tôi nữa. Nhưng làm sao tôi chấp nhận được một ngày không nhìn thấy thầy được chứ, vậy nên đã nhân lúc học tiết tự học ban đêm thầy đi vắng, lén lút nhìn lịch dạy của thầy, ghi nhớ kỹ, tan học chạy xuống cầu thang giả vờ đợi bạn, chỉ để vì có một cuộc gặp trùng hợp với thầy. Thế mà lúc lướt qua vai nhau lại run đến mức không dám chào hỏi một tiếng.
Lúc đó mỗi ngày trong nhật ký tôi đều chép lại hôm đó gặp được thầy bao nhiêu lần, nhiều nhất là 7 lần, cách lần đếm cuối cùng thống kê được tổng cộng 4679 lần.
Vì để gặp được nhiều hơn, tôi đi xin lịch dạy của giáo viên dạy hóa lớp tôi, vô cùng phấn khích chạy đến văn phòng.
Thầy rất ít nói, nhưng dù có không nói chuyện cũng không khiến người khác cảm thấy khó gần, trái lại còn là một người cực kì nhẹ nhàng. Tôi từng mắc bệnh viêm mũi mẫn cảm, có lần tôi đếm bài thi ở văn phòng, thầy ở ban công đối diện hút thuốc, tôi hắt xì vào cái, thầy có vẻ áy náy nhìn tôi một cái rồi dập tàn thuốc.
Thời gian tiếp xúc nhiều rồi, chúng tôi dần dần thân thuộc hơn.
Con người tham lam quá, trước đây chỉ muốn mỗi ngày nhìn thấy thôi là đủ rồi, tôi cũng thường nhắc nhở bản thân, thầy ấy có vợ con rồi. Nhưng sau khi thân thuộc hơn một chút rồi, lại không thể ngăn được mong muốn tiếp cận. Khi đó tôi biết rất rõ, nếu càng tiến lại gần hơn thì có thể sẽ vượt qua ranh giới đạo đức, thế mà cái khát khao khó kìm chế ấy như buộc tôi dần dần tiến về phía trước.
Cuối cùng tôi vẫn không kháng lại, buổi tự học ban đêm học kì 1 của lớp 11, tôi soạn thảo một mẫu tin nhắn trong suốt một tiết học lại chỉ có thể gõ ra được vài chữ “ Núi có cây, cây có cành”, sau đó tan học lén lút chạy xuống chân cầu thang, nhìn thầy lấy quyển sách xuống đi xuống lầu, sau đó run run nhanh chóng nhấn nút gửi đi.
Thầy dừng lại chỗ cầu thang, nhìn đoạn tin nhắn, chau mày lại, màn hình điện thoại tối lại, tôi nhìn không rõ biểu cảm của thầy lúc ấy.
Thầy không biết ai đã gửi và đương nhiên cũng sẽ không phản hồi.
Tôi lại mất ngủ nguyên đêm.
Ngày qua ngày trôi đi, tôi vẫn thỉnh thoảng gửi tin nhắn đến thầy.
“ Nhà em có một con Husky, gọi nó là Bình Tử”
“ Trưa nay có cầu vồng, thầy có nhìn thấy không?”
“ Thầy bệnh rồi hả? Em nhìn thấy thuốc ở trên bàn, chú ý sức khỏe, nghỉ ngơi thật tốt”
Tất cả đều không có hồi âm.
Nhưng số phận như đưa đẩy tất cả về phía trước, tôi cũng chưa hề nghĩ thầy sẽ rep lại tin nhắn của tôi, vậy nên khi tôi nhận được tin nhắn trả lời của thầy “ Lo mà ôn tập cho tốt”, ngay bữa tự học ban đêm đó không kìm được sự vui sướng mà rơi lệ.
Là như vậy, thầy thỉnh thoảng rep lại tin nhắn của tôi, tôi xem đi xem lại những đoạn tin ấy, giống như những kẻ sắp chết đang nỗ lực hít lấy từng ngụm không khí vậy.
Tôi bắt đầu chăm chỉ học tập, thành tích cũng tăng lên đáng kể, tôi sợ thầy thất vọng, vì vậy lao đầu học tập, để cái tên của mình có một vị trí đẹp nhất. Giáo viên ai cũng thích những học sinh chăm chỉ mà phải không?
Nhưng mà cuộc giao lưu nặc danh ấy không kéo dài được lâu. Trong một lần giải lao của tiết học, tôi đi văn phòng đăng ký thành tích, tiện tay đặt điện thoại lên trên bàn, nhưng trùng lúc đó thầy ở đối diện gửi cho tôi dòng tin nhắn hỏi tôi thi như thế nào. Ngay cái lúc thầy gửi tin nhắn đi điện thoại tôi rung lên, tôi không biết lúc mình đọc xong tin nhắn nhìn sang thầy là biểu cảm gì, nhưng mà tất cả đều nằm trong dự đoán của thầy.
Tôi liền chạy vụt ra khỏi văn phòng, không dám rep lại tin nhắn, ngớ nga ngớ ngẩn cả buổi sáng. Tôi nghĩ thầy sẽ không bao giờ đoái hoài đến tôi nữa.
Thế nhưng chuông tan học reo lên không lâu tôi liền nhận tin nhắn của thầy “ kiểm tra rất tốt, có tiến bộ đó”
Khoảnh khắc đó tôi cảm thấy tất cả sự dịu dàng trong thế giới này đều hội tụ bên cạnh mình rồi, trong tình yêu sau này tôi sẽ không thể nào cảm nhận được niềm hạnh phúc này.
Chúng tôi bước mỗi lúc mỗi gần nhau hơn, phạm vi nói chuyện cũng mở rộng hơn. Niềm vui trong khoảng thời gian đó bây giờ nghĩ lại cũng không còn chân thực nữa. Mỗi ngày tôi đều đem những tin nhắn thầy gửi cho tôi mô phỏng thành giọng nói gửi cho đứa bạn thân hồi bé nghe, lúc đó nó cũng hào hứng mà gửi qua cho tôi nghe một vài câu mô phỏng lại.
Câu chuyện và cảm xúc cứ phát triển theo chiều hướng tôi không thể kiềm chế được.
Ngày quốc tế Lao động, ban nhạc của tôi được mời đi tham gia một buổi tiệc đêm thanh niên ở địa phương, tôi mời thầy đến xem tôi biểu diễn, thầy vui vẻ đồng ý.
Tôi đặc biệt chọn một bài hát “ Nếu như không có bạn” . Ánh sáng chói khiến tôi không thể nhìn thấy được khán giả dưới sân khấu, nhưng tôi biết được thầy nhất định đến.
Sau khi buổi biểu diễn kết thúc thầy nói con gái ban đêm đi taxi không an toàn, đề nghị lái xe đưa tôi về, tôi vui muốn xỉu. Khi đó đã nghĩ, thầy ấy quan tâm mình như vậy, nhất định là thích mình rồi.
Hay là, tỏ tình đi.
Suy nghĩ vừa lóe lên giống như đám cháy trong rừng, căn bản không có gì để dập tắt.
Cảm xúc như vậy cần phải bày tỏ, nhưng tôi nói với đứa bạn suy nghĩ của mình, tối hôm sau nó xuất hiện ở kí túc xá của tôi, vả tôi hai cái tát.
Chúng tôi lớn lên bên nhau, cậu ta giống như ba luôn bảo vệ tôi, lần đầu tiên tôi nhìn thấy sự thất vọng và giận dữ từ trong hốc mắt cậu ấy, gào vô mặt tôi: “ Mày có biết mày đang làm cái gì không hả? Thầy có vợ có con, còn là giáo viên của mày đó!”
Có thể do thời tiết quá lạnh, chỉ mặc một chiếc váy ngủ khiến tôi gần như đứng không vững. Tôi khóc lớn, không ngừng nói xin lỗi.
Hai cái tát này đã thức tỉnh tôi, cuối cùng cũng hiểu được bản thân mình đóng vai nhân vật nào trong phân cảnh tình yêu này rồi. Đúng vậy, tôi là một kẻ thứ ba vô sỉ đáng hận.
Tôi xóa hết những đoạn tin nhắn kia, xóa hết tấm hình chụp lén của màn hình khóa điện thoại, xin nghỉ bệnh 1 tháng, đổi luôn sim điện thoại.
Giống một kẻ đang cai nghiện, mỗi ngày đều trốn trong nhà, ngoại trừ mỗi ngày đều gọi điện thoại cho bố đang đi làm ở bên ngoài ra thì dường như đoạn tuyệt liên hệ với thế giới bên ngoài, nằm trên giường xem phim, vừa xem liền hết một ngày, đói không chịu được thì đặt đồ ăn. Đêm đến sau khi mơ thấy thầy khóc tỉnh dậy thì không muốn ngủ lại nữa, thế là lại đi xem phim.
Tôi vẫn phải trở lại trường chăm chỉ học hành, rồi cũng phải đối diện mọi thứ.
Tôi cũng không còn lập mưu sắp xếp cuộc gặp tình cờ nữa, dùng lý do sức khỏe để từ chối công việc của lớp trưởng, núp trong đám đông vội vã cuối thấp đầu chạy vọt ra ngoài.
Vẫn ổn, sau khi bước chân vào năm 12 vất vả, tôi cũng hầu như không còn thì giờ để hoài niệm mà buồn bã nữa, mỗi ngày đều lướt lướt tìm tài liệu rồi kiểm tra.
Lúc gần kề kì thi đại học, bầu không khí biệt ly cũng ngày một sâu đậm hơn. Có một ngày, cô bạn thân tôi nói, nếu như mà thích ai thì hãy nhanh chóng nói với họ đi, nếu không sau này cũng không còn cơ hội nữa. Lúc đó phản ứng đầu tiên của tôi là nghĩ về thầy, đắn đo hai đêm, tôi quyết định cho câu chuyện của bản thân mình một dấu chấm hết, thế là quyết định viết một bức thư. Tôi ghi lại từng chi tiết nhỏ từ ngày bắt đầu, chân tình ra sao, đấu tranh tư tưởng cho cái kết và sự buông tay đầy đau khổ. Kể lại ngọn ngành, nói cho thầy ấy biết ái mộ của một cô gái dành cho thầy, cũng bày tỏ rằng cô gái ấy đã tự tay chôn giấu sự ái mộ ấy vào trong bụi mờ của thời gian.
Tôi nói: thầy ơi, cảm ơn sự quan tâm của thầy, chúc thầy hạnh phúc.
Thầy nói : “ Cảm ơn sự lựa chọn đúng đắn của em.”
Một năm sau tôi đậu được chuyên ngành mình thích, gọi điện báo cho thầy tin vui này, cảm ơn sự quan tâm thầy dành cho tôi.
Điện thoại vừa gọi, nhạc chuông chờ lại là “ Nếu như không có bạn” vang lên.
Tôi tay chân bấn loạn mà tắt cái rụp, mắt không dám chớp mà lệ vẫn cứ tuôn ra.
Tôi gửi tin nhắn đi nói rằng đậu rồi, thầy ấy chỉ đơn giản gửi lại câu chúc mừng.
Từ đó trở về sau, ngoài những ngày lễ chúc ra, tôi cũng không liên lạc với thầy nữa.
Tôi nghĩ đây là lựa chọn chính xác nhất của mình, tình yêu không thể là lý do chọn được tha thứ, tình yêu thì cũng không cần đúng sai.
…………………
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/30492654/answer/58656554


Hãy chia sẻ bài viết [知乎] Thích giáo viên của mình là trải nghiệm như thế nào?
Người dịch: nguyendung | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/755590955305615