​[Blog Phụ Nữ] Sự phẫn nộ của một người có giáo dục!_____________________________________Người dịch: Đỗ Thùy Dung | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ đư

Cùng xem bài viết ​[Phunulamdep] Sự phẫn nộ của một người có giáo dục!_____________________________________Người dịch: Đỗ Thùy Dung | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ đư được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

​[Phunulamdep] Sự phẫn nộ của một người có giáo dục!
_____________________________________
Người dịch: Đỗ Thùy Dung | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
_____________________________________
Tác giả: 磐石
(34.464 likes)
Một người anh em của tôi là bác sĩ. Có giáo dục hay không thì tôi không biết, nhưng anh ấy là bác sĩ khoa ngoại đầu và cổ. Ngày nào cũng tiếp xúc với mấy bà cô lúc nào cũng ríu ra ríu rít mà anh ấy cũng không thấy chán ghét. Mấy bà cô đó lúc nào cũng gạ gả con gái cho anh ấy. Từ chi tiết này tôi nghĩ có thể thấy được tính khí của anh ấy cũng không đến nỗi tệ. Có điều anh ấy đã có bạn gái, họ yêu nhau từ hồi cấp 3, cả hai cũng đã đăng kí kết hôn rồi, chuẩn bị 2018 này là cưới. Và hiển nhiên là hôn lễ đã bị hủy rồi!
Mấy hôm trước chúng tôi có tụ tập hát karaoke, tôi và anh ấy đều hát dở nên ngồi một chỗ ăn hoa quả. Trong lúc ăn anh ấy hỏi tình hình dạo này của mẹ tôi thế nào rồi, vì anh ấy là người thực hiện phẫu thuật tuyến giáp cho mẹ tôi. Tôi cũng trả lời sơ sơ rồi cười bảo: “Anh cũng nhanh mà kết hôn đi, mẹ em mong rượu hỉ của anh lắm rồi đấy. Tháng mấy cưới thế?”. Anh ấy sững lại một hồi không nói gì rồi đưa cho tôi quả quýt. Tôi bóc xong đưa cho anh ấy một nửa thì anh không ăn rồi buồn bã đổi chủ đề: Song Hỉ mất rồi. À, Song Hỉ là con chó giống Golden trong trại nuôi chó mà anh ấy nhận nuôi. Nó hay bị Bánh Trôi (con mèo nhà tôi) đánh đầu suốt. Bị đánh mà nó còn cười hềnh hệch liếm mặt con Bánh Trôi nữa. Tôi cũng không hỏi thêm, chuyện sinh tử ly biệt, không hỏi cũng là sự tôn trọng dành cho người khác. Cho dù có là một chú chó đi chăng nữa.
Anh thở dài nói: “Vợ tôi mang thai được 3 tháng, vốn tính qua tết thì tổ chức đám cưới. Công việc ở bệnh viện cũng nhiều, ngoài Song Hỉ ra thì cũng không có ai ở bên cạnh cô ấy nên tôi nghĩ đón mẹ cô ấy từ Quảng Tây lên ở cùng cho cô ấy đỡ buồn.”
Người ta vẫn nói mẹ vợ thường rất quý con rể. Nhưng có người mẹ vợ thấy người khác dễ bắt nạt là sẽ bắt nạt triệt để. Mẹ vợ của anh ấy chính là loại người thứ hai.
Ừm, từ ngoại hình đến chiều cao, từ công việc đến lương lậu đều bị mẹ vợ chê bai, dè bỉu. Nhưng vấn đề trọng tâm ở đây là con gái bà ta mang thai nên bà ta kiên quyết phản đối nuôi chó trong nhà. Sau đó bà ta tự ý đem Song Hỉ về quê Quảng Tây mà không thông qua ý kiến của ông anh bạn tôi. Thành thật mà nói, anh ấy cực kì ghét kiểu người không tôn trọng ý kiến của người khác, nhưng vợ cũng đã nói rằng đơi sinh xong sẽ đón Song Hỉ về nên anh ấy cũng nhẫn nhịn, không chấp nữa. Vài ngày sau đó, một người họ hàng nhà vợ liên lạc hỏi về tình trạng cường giáp. Hỏi đến vấn đề ăn uống, anh hỏi xem có phải dạo này ăn thứ gì lạ không thì người họ hang đó trả lời: chắc là do mấy hôm trước ở nhà mẹ vợ anh ăn mấy miếng thịt chó. Anh ấy đơ ngay lập tức, lần đầu tiên xin tan làm sớm. Sau khi về nhà, đối diện với vợ và mẹ vợ, anh chỉ hỏi đúng một câu: “Song Hỉ có sống tốt không mẹ?”
Vợ anh ấy nghe vậy là biết chồng mình vô cùng tức giận nên cố gắng xin lỗi và xoa dịu. Nhưng đáng tiếc là lúc ông anh bạn tôi đang cố kìm nén cơn giận dữ, phẫn nộ đang chực trào bùng phát của mình lại thì bà mẹ vợ lại ở đó. Bà ta đã không hiểu tình hình hiện tại còn đổ dầu vào lửa: Có con chó thôi mà còn bày đặt. Ăn rồi! Quê bọn tao ăn thịt chó suốt, nhà ai chả ăn. Hơn nữa nhà vợ mày ăn chó của mày thì đã làm sao, con chó của mày quan trọng hơn đứa con trong bụng vợ mày chắc?
Anh ấy cười rồi đẩy nhẹ người vợ không biết sự tình đứng bên cạnh, giọng run rẩy chực khóc (khi kể lại chuyện cho tôi nghe giọng anh ấy cũng như sắp khóc) rồi lắc đầu nói nhỏ: “Em hiểu mà, chúng ta đến đây thôi.”
Những tình tiết sau đó thì không nói chắc mọi người cũng biết. Anh ấy và vợ, phải nói là vợ cũ mới đúng, đường ai nấy đi. Tôi chỉ biết là sau sự việc đó, mẹ vợ anh ấy có đến khóc lóc, quỳ lạy để níu kéo người con rể mà ngày trước bà ta không ngừng chê bai, ghét bỏ.
Tôi cũng hiểu được phần nào tại sao wechat vợ cũ anh ấy chỉ post đúng một câu: Có những vết thương dù đã được chữa lành nhưng vẫn để lại sẹo, có những sai lầm không thể tha thứ. Đúng vậy, cô ấy hiểu rằng cô ấy và ông bạn tôi không thể quay trở lại như lúc trước. Không có đúng sai, chỉ là sự bất lực. Chỉ có Song Hỉ sống lại , còn không thì không ai có thể cứu vãn sự việc lần này.
Tôi chỉ muốn nói rằng những người có giáo dục, thực ra họ là những người có xu hướng thật thà. Trong người họ có nguồn năng lượng vô cùng đáng sợ. Nguồn năng lượng này được kiềm chế vô cùng kinh khủng, giống như một dòng núi lửa ẩn sâu dưới tảng băng. Khi tảng băng này chưa bị nung chảy, nguồn năng lượng này khiến mọi người cảm thấy anh ấy nhẹ nhàng như một cơn gió xuân, và khiến bạn ảo tưởng rằng anh ấy rất dễ bắt nạt. Nhưng một khi ngọn núi lửa đó bùng nổ, tất cả những sự kìm nén đó bùng phát và có thể phá hủy những gì thì không ai có thể lường trước được.
Từ trước đến nay, ông anh bạn tôi chưa từng xảy ra cãi vã, tranh chấp với bất cứ ai, luôn cân bằng gia đình và công việc. Lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất tôi thấy anh thể hiện sự giận dữ là sau khi anh ấy li hôn với vợ. Thứ duy nhất luôn ở yên đó không thay đổi, xê dịch là chiếc chuồng trống của Song Hỉ. Anh ấy bảo sợ khi con tìm về đến nhà không thấy chuồng của mình đâu.
Theo suy nghĩ của tôi, sự phẫn nộ của một người có giáo dục thể hiện bằng cách lựa chọn việc rời đi, không liên quan gì đến bạn nữa. Họ sẽ không động tay động chân với bạn, nhưng họ sẽ lựa chọn việc xóa bỏ sự tồn tại của bạn trong cuộc đời họ, cho dù bạn có từng là “duy nhất” của họ đi chăng nữa.
May mà tôi cũng là một con sen chính hiệu. Ai dám chê bai hoàng thượng nhà tôi là tôi động thủ liền, chứ đừng nói gì đến việc ngồi nói chuyện giáo dục. Poẹt…ai mà dám động vào Bánh Trôi của tôi là tôi băm vằm người đó ra luôn!
++++++++++++++++++++
Vốn không muốn nói nhiều, nhưng trong phần comment có rất nhiều Thánh Mẫu nói “con cái có tội tình gì”. Người không lương thiện như tôi thực sự nghe không lọt tai cái câu “con cái có tội tình gì” nên lại lội lên phản bác vài câu. Con cái có tội hay không có tội vốn chả liên quan gì đến việc con chó bị ăn thịt cả. Thủ phạm là ai, chúng ta đều biết rất rõ. Tôi nghĩ ông anh bạn tôi và cả vợ anh ấy đều hiểu rất rõ vấn đề này. Người chồng đau lòng cái chết của con chó, người vợ lo lắng cho tương lai mờ mịt. Vì trong chuyện này không ai là không đau lòng việc Song Hỉ bị ăn thịt. Mấy thánh comment thì nói, cũng chỉ là con chó thôi, có cần thiết phải vì con chó mà li hôn không, còn đứa trẻ trong bụng không đáng thương hay sao?
Vậy thì tôi chỉ nói một câu thôi, bản thân mỗi người trân trọng những thứ khác nhau, giới hạn của mỗi người cũng khác nhau. Bạn nói thì hay, nhưng vết thương trong lòng không thể chỉ vì một, hai câu nói mà có thể lành sẹo. Thứ bạn không trân trọng, thì lý do gì mà người khác lại phải giống bạn? Hơn nữa, là một người chồng – anh ấy vốn đã suy nghĩ đến việc để đứa bé lớn lên cùng với Song Hỉ! Còn nói đến việc đứa trẻ vô tội thì tôi đành lấy ví dụ không hay ho gì vậy.
Nếu vợ chồng có một người ngoại tình, bạn khuyên ngăn nói: con cái không có tội tình gì cả, nín nhịn mà sống.
Nếu vợ chồng có một người bạo lực gia đình, bạn khuyên ngăn nói: con cái không có tội tình gì cả, nín nhịn mà sống.
Nếu vợ chồng có một người xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bạn khuyên ngăn nói: con cái không có tội tình gì cả, nín nhịn mà sống.
Bảo sao lúc bố mẹ bạn cãi nhau, bố hoặc mẹ bạn quay lại bảo bạn: mày xem, lúc mẹ mày ngoại tình (hay bố mày đánh mẹ) nên mẹ mày bị ép phải đẻ mày (hay hồi còn trẻ bố mày không dung biện pháp phòng tránh nên mới có mày). Thế nên những người bố mẹ như vậy rất vĩ đại hay sao? Vậy thì tôi thực sự xin lỗi, tôi không cảm thấy những đứa trẻ sẽ cảm thấy cảm động bởi sự hi sinh bản thân mình đó. Sau này đứa trẻ đó trưởng thành, sự cầu toàn, yếu đuối, trầm cảm và cả việc không yêu thương trân trọng bản thân của bạn không hề khiến nó cảm thấy bạn vĩ đại. Tôi cảm thấy việc tự cảm thấy cảm động bởi sự hi sinh của bản thân sẽ trở thành gánh nặng và một sự sỉ nhục đối với một đứa trẻ.
Ông anh bạn tôi luôn nghe lời vợ mình, thậm chí còn để cả gia đình vợ đè đẩu cưỡi cổ cũng không một lời oán trách, vì anh ấy rất yêu vợ của mình. Dù có ăn thịt chú chó mà anh ấy vô cùng yêu thương và trân trọng thì anh ấy cũng không nói lời nào cả. Nhưng ít nhất anh ấy cũng có quyền được giận dữ chứ? Anh ấy cũng có quyền bộc lộ sự phẫn nộ của mình chứ? Anh ấy không hề làm tổn thương đến ai, chỉ nói duy nhất một câu là hai vợ chồng đã ngầm hiểu ý nhau rồi. Vấn đề này thì ít nhất cũng phải có ai đó quan tâm đến ý kiến của chú chó vô tội chứ. Tôi cũng không biết tiêu chuẩn của người bình thường là như thế nào, nhưng mọi sinh mạng đều đáng được tôn trọng, cho dù đó là một chú chó đi chăng nữa.
Thật ra kết cục ly hôn cũng không phải chỉ có ông anh bạn tôi chịu cú shock, mà vợ anh ấy cũng không thể nào chịu đựng được. Cô ấy biết Song Hỉ có ý nghĩa như thế nào trong lòng chồng mình. Với cả Song Hỉ cũng đã ở bên cô ấy 3 năm rồi, tiếng của nó, mùi của nó, từng góc nhỏ trong nhà và cả chiếc chuồng không được phép tháo dỡ kia vẫn còn lưu giữ những dấu chân của Song Hỉ. Tất cả mọi thứ đều khiến cô ấy không thể vượt qua sự việc lần này.
Bản thân cô ấy không thể cắt đứt mọi ân nghĩa và sự ràng buộc ruột thịt với người thân, vì vậy không còn cách nào khác, cô ấy chỉ còn cách lựa chọn đền tội thay cho bố mẹ mình. Sự ra đi của cô ấy cũng có thể chính là sự giải thoát cho chính bản thân mình. Đừng quên rằng thời gian Song Hỉ ở bên cô ấy không hề ít hơn chồng mình.
Còn về đứa bé trong bụng, ông anh bạn tôi không hề nói là bỏ thai, nhưng chắc chắn tương lai sau này sẽ bị ám ảnh. Vậy nên vào lúc đứa bé chưa ra đời, bố mẹ đã không thể bước tiếp cùng nhau và đánh mất bản thân thì vì đứa bé mà trói buộc lẫn nhau cũng không có ý nghĩa gì. Thời đại nào rồi, đừng hơi tí lại mang câu “con cái có tội tình gì” ra dạy đời người khác, hôn nhân không hạnh phúc mà sinh con ra thì đứa trẻ đó mới vô tội!
Ờ, nếu mà mấy người mà vĩ đại được như thế thì hãy chửi tôi, rồi đi ra khoa sản mà xem có bao nhiêu người phá thai, ở đó mà khóc thuê mà dạy đời người khác được thì coi như tôi thua. Vậy nên trong chuyện này, tôi dưới góc độ là người ngoài nói văn vẻ một chút thì là đời cha nợ nần, đời con trả nợ. Vợ anh ấy đành phải gánh món nợ vì lúc đó không đứng ra ngăn cản hành động của bố mẹ mình. Nói khó nghe chút thì là vấn đề bạn châm lửa giết người, bố mẹ bạn có vô tội thì cuối cùng vẫn phải đứng ra dọn dẹp tàn cuộc. Giống như tên tội phạm c.ưỡng bức xong g.iết một cô tiếp viên hang không, sau đó bố mẹ hắn ta cũng phải bồi thường, đó cũng là lẽ thường tình ở đời thôi.
_____________________________________
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/35274619/answer/318267895
Cre pic: pinterest


Hãy chia sẻ bài viết ​[Phunulamdep] Sự phẫn nộ của một người có giáo dục!_____________________________________Người dịch: Đỗ Thùy Dung | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ đư, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/753759048822139